Chung kết nghẹt thở và cú ngã dây chuyền
Ngày 16/2/2002, tại Salt Lake City, vòng chung kết 1.000m nam trượt băng cự ly ngắn đã trở thành một trong những sự kiện khó quên nhất lịch sử Olympic. Khi các vận động viên hàng đầu thế giới như Apolo Anton Ohno, Li Jiajun, Ahn Hyun-soo và Mathieu Turcotte bám sát nhau ở tốc độ gần 50 km/h, Steven Bradbury – vận động viên Úc 28 tuổi, vốn không phải ứng viên vô địch – lại lặng lẽ trượt phía sau. Ở khúc cua cuối, một chuỗi va chạm bất ngờ khiến cả bốn tay đua dẫn đầu ngã nhào vào rào chắn, mở ra cơ hội không tưởng cho Bradbury.
Chiến thắng không tưởng và cảm xúc vỡ òa
Bradbury, người duy nhất còn trụ vững, chỉ cần giữ thăng bằng và lướt qua vạch đích trong sự ngỡ ngàng của khán giả. Anh dang hai tay ăn mừng, gần như không tin vào điều vừa xảy ra. Dù bản thân cũng nghĩ cuộc đua có thể bị tổ chức lại, nhưng các trọng tài đã công nhận chiến thắng lịch sử này. Bradbury trở thành vận động viên đầu tiên mang về huy chương vàng Olympic Mùa đông cho Úc, trong tiếng la ó và cả sự thán phục từ khán đài.
May mắn hay phần thưởng cho sự kiên trì?
Dù được gọi là “vận động viên may mắn nhất lịch sử Olympic Mùa đông”, Bradbury không chỉ dựa vào vận may. Trước đó, anh từng giành huy chương thế giới và Olympic, vượt qua nhiều chấn thương nghiêm trọng, thậm chí suýt mất mạng. Bradbury xem tấm HCV là thành quả của một thập kỷ nỗ lực không ngừng nghỉ, minh chứng cho ý chí và sự kiên trì bền bỉ trong thể thao đỉnh cao.