Arsenal bước vào chuyến làm khách sân London với cảm giác vừa chạm tay vào lịch sử, vừa bị níu lại bởi một khoảnh khắc tưởng nhỏ mà không hề nhỏ của Jeremy Doku. Nếu vượt qua West Ham cuối tuần này rồi tiếp tục hạ Paris Saint-Germain vào cuối tháng, thầy trò Mikel Arteta sẽ sánh ngang tập thể “Bất bại”, tiến gần hình hài “Những vị thần bất tử” trong mắt người hâm mộ.
Bàn gỡ của Doku và hiệu ứng dây chuyền
Pha lập công của Doku vào lưới Everton, giúp Manchester City thoát thua và giữ lại một điểm, đang treo lơ lửng trên đầu Arsenal. Về lý thuyết, trận hòa 3-3 tại Hill Dickinson giúp Arsenal nắm quyền tự quyết. Nhưng ký ức mùa 2013-2014 cho thấy một điểm tưởng như vô nghĩa có thể xoay chuyển cả cuộc đua. Khi đó, Samir Nasri gỡ hòa 2-2 cho Man City trước Sunderland ở phút 88, biến một thất bại thành trận hòa, mở ra hiệu ứng domino khiến Liverpool sụp đổ trong giai đoạn cuối mùa.
Áp lực phải thắng và bài toán hiệu số
Nếu Man City thua Everton, Arsenal chỉ cần hòa West Ham rồi thắng Burnley và Crystal Palace là đủ. Giờ thì khác. Đội bóng của Arteta buộc phải thắng cả ba trận còn lại để tự định đoạt. Chỉ một trận hòa cũng đủ kéo hiệu số bàn thắng bại trở lại thành lưỡi dao hai lưỡi. Sự khác biệt giữa tâm thế “chỉ cần không thua” và “phải thắng bằng mọi giá” là sức nặng tâm lý mà Arsenal phải mang theo đến Đông London.
West Ham, ký ức sụp đổ và cuộc chơi của bốn đội
West Ham từng là điểm gãy của Arsenal mùa trước, khi “Pháo Thủ” dẫn 2-0 rồi bị Jarrod Bowen gỡ hòa, mở màn chuỗi sa sút chỉ mang về 10 điểm trong 7 trận cuối. Lần này, trận derby tại sân London không chỉ định đoạt đỉnh bảng mà còn kéo theo số phận West Ham, Tottenham và cả Man City. Trong bối cảnh chủ nhà vùng vẫy trụ hạng, còn Arsenal vừa vào chung kết Champions League, 90 phút ở Đông London có thể trở thành một trong những cuối tuần giàu cảm xúc nhất lịch sử Ngoại hạng Anh.