Trận bán kết lượt đi Carabao Cup tại Stamford Bridge không chỉ là màn rượt đuổi tỷ số hấp dẫn với 5 bàn thắng được ghi, mà còn cho thấy rõ sự trưởng thành về bản lĩnh thi đấu và chiều sâu chiến thuật của Arsenal.
Trong một trận đấu mà Chelsea đã nỗ lực đến những phút cuối cùng, Arsenal vẫn chứng tỏ được sự già dặn và ổn định cần thiết để kiểm soát thế trận. Chiến thắng 3-2 dành cho thầy trò Mikel Arteta không chỉ phản ánh kết quả trên bảng tỷ số, mà còn là phần thưởng xứng đáng cho cách tiếp cận trận đấu hợp lý và hiệu quả của “Pháo thủ”.
Tình huống cố định – “Vũ khí hạt nhân” của Arteta
Dấu ấn chiến thuật nổi bật nhất của Arsenal ở mùa giải này tiếp tục được thể hiện rõ qua khả năng tận dụng các tình huống cố định. Ngay phút thứ 7, Ben White đã mở tỷ số bằng cú đánh đầu gọn gàng sau quả phạt góc được thực hiện chuẩn xác bởi Declan Rice.
Đây không phải khoảnh khắc ngẫu nhiên, mà là kết quả của một hệ thống dàn xếp được xây dựng bài bản. Với 24 bàn thắng từ các tình huống bóng chết trên mọi đấu trường mùa này, Arsenal đã biến mỗi quả phạt góc hay đá phạt trở thành một áp lực tâm lý cực lớn lên hàng thủ đối phương. Sự lúng túng của Chelsea trong khâu phòng ngự những pha bóng này nhanh chóng bị khai thác, giúp “Pháo thủ” sớm nắm quyền kiểm soát thế trận.
Pressing tầm cao và khả năng trừng phạt sai lầm
Không chỉ mạnh ở các tình huống cố định, Arsenal còn cho thấy sự hiệu quả rõ rệt trong hệ thống pressing tầm cao. Việc gây sức ép liên tục ngay bên phần sân đối phương giúp họ buộc Chelsea phải mắc sai lầm.
Bàn thắng nâng tỷ số lên 2-0 của Viktor Gyökeres ở phút 49 là minh chứng điển hình. Tận dụng pha xử lý thiếu dứt khoát của thủ môn Robert Sanchez sau đường căng ngang từ Ben White, tiền đạo người Thụy Điển đã có mặt đúng thời điểm để dứt điểm cận thành.
Các thông số thống kê phản ánh rõ thế trận áp đảo của Arsenal. Chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) của đội khách lên tới 2,68, trong khi Chelsea chỉ đạt 0,65. Điều này cho thấy Arsenal không chỉ hiệu quả hơn trong khâu ghi bàn, mà còn vượt trội về chất lượng và số lượng cơ hội tạo ra.
Sự tỏa sáng của các cá nhân ở những thời điểm quyết định
Bên cạnh hệ thống chiến thuật, đẳng cấp cá nhân chính là yếu tố then chốt giúp Arsenal đứng vững trước sức ép từ đội chủ nhà. Martin Zubimendi là cái tên để lại dấu ấn đậm nét nhất trong trận đấu này.
Tiền vệ người Tây Ban Nha không chỉ làm tốt vai trò điều tiết lối chơi, mà còn trực tiếp ghi bàn thắng quan trọng nâng tỷ số lên 3-1. Pha xử lý kỹ thuật vượt qua các hậu vệ Chelsea trước khi dứt điểm dứt khoát của Zubimendi đã nhanh chóng dập tắt sự hưng phấn của đội chủ nhà, ngay sau khi Alejandro Garnacho vừa rút ngắn tỷ số trước đó.
Bên cạnh đó, sự trở lại của William Saliba ở hàng thủ cùng phong độ ổn định của Declan Rice nơi tuyến giữa đã tạo nên một trục dọc chắc chắn, giúp Arsenal kiểm soát không gian và hạn chế đáng kể những pha lên bóng nguy hiểm của Chelsea.
Bản lĩnh thép và chiều sâu đội hình
Yếu tố cuối cùng làm nên chiến thắng của Arsenal chính là bản lĩnh của một đội bóng đang ở nhóm dẫn đầu Ngoại hạng Anh. Thống kê Arsenal bất bại 47 trận sân khách gần nhất khi dẫn trước sau hiệp một cho thấy khả năng quản lý trận đấu cực kỳ hiệu quả của Mikel Arteta.
Dù Chelsea có những thời điểm bùng nổ, đặc biệt nhờ sự năng nổ của Alejandro Garnacho từ băng ghế dự bị, nhưng việc thiếu vắng các trụ cột quan trọng như Cole Palmer hay Reece James khiến đội hình của họ trở nên mỏng và khó duy trì sức ép lâu dài.
Ở chiều ngược lại, Arsenal tiếp tục thể hiện lợi thế chiều sâu đội hình. Những sự điều chỉnh nhân sự trong hiệp hai, như việc tung Mikel Merino hay Gabriel Martinelli vào sân, giúp đội khách duy trì cường độ thi đấu, giữ được thế chủ động và bảo toàn lợi thế quan trọng trước trận lượt về diễn ra ở Emirates.