Bruno Fernandes tiếp tục là tâm điểm trong chiến thắng 1-0 của Manchester United trước Chelsea tại Stamford Bridge. Đường kiến tạo thứ 18 mùa này đưa anh tiến sát kỷ lục lịch sử Ngoại hạng Anh, nhưng phía sau ánh đèn sân khấu là một vai trò khác ít được nhắc tới: hạt nhân trong “bản quy hoạch” phòng ngự từ xa mà Michael Carrick xây dựng.
Vai trò mới dưới thời Michael Carrick
Giai đoạn chuyển giao từ Ruben Amorim sang Michael Carrick đánh dấu bước ngoặt về vị trí của Bruno Fernandes. Từ chỗ thường xuyên lùi sâu đá như một tiền vệ trung tâm, anh được trả lại không gian tấn công tự do hơn. Dù vậy, Bruno không đánh mất những thói quen phòng ngự đã trui rèn trước đó, mà mang chúng vào vai trò mới, trở thành “người cầm lái” trong hệ thống pressing và phòng ngự từ xa của Manchester United.
Kỷ luật chiến thuật và khối lượng công việc khổng lồ
Michael Carrick, người nổi tiếng với nhãn quan chiến thuật ngay từ thời còn thi đấu, nhấn mạnh trên sóng TNT Sports về khối lượng công việc Bruno phải gánh ở khu vực giữa sân khi đội không có bóng. Ông mô tả cậu học trò là người liên tục đánh chặn, bịt kín khoảng trống ở trung lộ theo hướng phòng ngự và luôn sẵn sàng làm điều đó vì lợi ích chung. Từ một số 10 sáng tạo, Bruno được chính HLV của mình nhìn nhận như một chiến binh phòng ngự thực thụ, không đứng chờ bóng mà chủ động khóa các ngòi nổ của Chelsea, giảm tải áp lực cho hàng thủ đang chịu nhiều hoài nghi.
Thủ lĩnh hai vai trong cấu trúc mới của Quỷ đỏ
Thủ môn Senne Lammens cũng nhấn mạnh tầm ảnh hưởng của Bruno Fernandes trong trận đấu mà Manchester United giữ sạch lưới. Anh chỉ ra rằng mọi người thường chỉ nhìn thấy những pha kiến tạo, trong khi công việc không bóng của Bruno quan trọng không kém: chiến đấu không mệt mỏi, thiết lập tiêu chuẩn cao, không bao giờ lơi lỏng. Lammens khẳng định tinh thần của Bruno lan tỏa tới toàn đội và trong những khoảnh khắc lớn, anh luôn biết cách bước lên. Với 18 đường kiến tạo, Bruno chỉ còn cách kỷ lục Ngoại hạng Anh 3 lần dọn cỗ, nhưng giá trị của anh đã vượt xa con số. Hệ thống pressing của Quỷ đỏ được nâng tầm nhờ sự cơ động của số 8, khi anh lúc thì nhô cao bên cạnh Benjamin Sesko gây áp lực, lúc lại lùi về án ngữ trước mặt các trung vệ khi Chelsea phản công. Cách Carrick giải phóng Bruno khỏi sự gò bó của một tiền vệ trung tâm nhưng vẫn yêu cầu cường độ của một “máy quét” đã tạo nên một phiên bản Bruno Fernandes vừa nghệ sĩ, vừa gai góc, đặt nền cho một cấu trúc đội hình bền vững xuất phát từ tinh thần của người đội trưởng.