Tin tức bóng đá, thể thao, giải trí | Đọc báo tin tức 24h online mới nhất

Tìm lại hạnh phúc

Thứ Năm, ngày 05/07/2012 08:39 AM (GMT+7)

Sau nhiều cố gắng của chị, giờ chị cũng đã tìm lại được hạnh phúc.

Chia sẻ trên Fanpage Chia sẻ bài viết này trên trên Facebook Chia sẻ bài viết này trên trên G+

Chị là người ít nói, lầm lì hệt tính cách của ba tôi. Ở chị còn có cả sự uy nghiêm mà cả ba chị em tôi đều sợ. Chị đảm đang từng bữa cơm cho các em khi mẹ bán hàng. Chị khá xinh nhưng không biết cách ăn mặc nên bọn tôi thường gọi chị là bà già.

Dù vậy chúng tôi đều rất ngưỡng mộ chị hay nói đúng hơn, chị là niềm tự hào của cả gia đình tôi. Khi còn đi học, chị được nhiều thầy cô yêu mến bởi chị rất hiền lại học giỏi và từng đi thi môn Văn cấp quốc gia. Chị lên thành phố khi mới 15 tuổi, mang theo bao hy vọng và hoài bão. Ba mẹ đặt niềm tin vào chị. Gia đình tôi lúc bấy giờ rất nghèo, chị vừa đi học vừa làm thêm để trang trải cho việc học. Chị đậu cùng lúc hai trường đại học trong sự vui mừng của cả gia đình. Chị học ngành công nghệ thông tin, giống như tính cách của chị. Hằng ngày đối diện với máy tính càng khiến chị trở nên khô khan hơn. Chị không lãng mạn như những cô gái khác dù vẫn rất dịu dàng. Khi xem những cảnh lãng mạn trong phim thì chị cho là sến và không thực tế.

Chị yêu anh khi đang là sinh viên năm hai, sau gần ba năm kể từ khi chị gặp anh lần đầu. Anh là người cùng quê, nhà chúng tôi chỉ cách nhau một cây số. Anh cũng vào Sài Gòn, học chung trường với chị, trên chị một năm và khác ngành. Tình yêu của anh chị bắt đầu với những buổi sáng chở nhau đi học vì hai người ở cùng một khu trọ. Trông chị tươi hẳn lên khi quen anh. Quen nhau đã lâu nhưng cả hai chưa nắm tay nhau lần nào. Lúc đó, tôi không thích anh. Tôi thương chị tôi xinh đẹp, dáng cao ráo, học giỏi nên tôi nghĩ chị sẽ quen một người đẹp trai, cao hơn chị một cái đầu cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen như chị từng nói. Trong khi đó anh thấp và ốm, da ngăm đen, gương mặt lộ rõ vẻ khắc khổ, gia đình anh lại nghèo. Anh học rất giỏi. Có lẽ chị tôi yêu anh vì điều đó. Nhưng tôi và gia đình tôi lại không nghĩ vậy. Ba mẹ tôi phản đối chị quen anh, thậm chí cấm chị không được liên lạc với anh. Chị vẫn tiếp tục quen anh, cố giấu gia đình. Khi anh đến nhà chơi, chúng tôi không thèm chào, thậm chí còn tỏ ra khó chịu khiến chị rất buồn. Chị làm đủ cách để bọn tôi có cái nhìn khác về anh. Sinh nhật chị, anh cũng có mặt nhưng chúng tôi chẳng để ý gì đến anh, còn tỏ ra khó chịu. Nét buồn càng in sâu trong đôi mắt chị. Tôi thấy thương cho chị nhưng chẳng biết làm sao để giúp chị. Chị hay hỏi tôi vì sao không thích anh nhưng tôi không trả lời. Thật ra, tôi cũng không biết tại sao tôi lại như vậy, có lẽ vì tôi quá thương chị, vì nghĩ anh không xứng với chị, chị có thể tìm được một người khác xứng đáng hơn.

Sóng gió liên tục ập đến với anh chị, nhưng không làm chị chùn bước. Chị càng quyết tâm thành vợ anh. Chị viết thư gửi về cho ba mẹ để thuyết phục, có lần chị đứng khóc ngay bưu điện khi gọi về cho ba nói về chuyện của anh chị. Ra trường, chị làm chung công ty với anh. Anh chị chở nhau đi làm. Thời gian càng chứng tỏ tình yêu mà chị dành cho anh. Tôi biết anh cũng yêu chị rất nhiều. Cả hai tính cách đều khô khan không chút lãng mạn, chỉ có họ mới hiểu được họ yêu nhau như thế nào.

Tìm lại hạnh phúc - 1

Khi ta thay đổi, thế giới sẽ đổi thay (Ảnh minh họa)

Sau sáu năm đấu tranh cho tình yêu, chị đã làm ba mẹ tôi phải nghĩ lại, đồng ý cho anh chị cưới nhau. Ngày cưới, chị cười như thể 26 năm qua chưa được cười. Khuôn mặt rạng ngời của chị chắc chẳng có cô dâu nào sánh bằng. Ngày hạnh phúc mà chị mong đợi cuối cùng cũng đã đến. Chúng tôi cũng cố thân thiết với anh hơn, vì giờ đây anh đã thành một thành viên trong gia đình tôi.

Hạnh phúc chưa được bao lâu thì sóng gió lại ập đến với chị, bắt đầu từ lúc chị đi làm cho một công ty nước ngoài, sau hơn một năm ở nhà chăm con. Vì làm công ty nước ngoài nên chị càng phải chú ý đến trang phục và trông xinh đẹp hẳn lên so với trước kia chỉ mặc quần tây và áo sơ mi. Từ ngày chị đi làm cũng là lúc anh bắt đầu nghi ngờ chị có người yêu bên ngoài. Mỗi lần chị về nhà trễ hơn bình thường là anh lại hỏi cho ra lẽ: chị đi đâu? Làm gì? Với ai? Tại sao về trễ? Có phải chị quen người khác?... Chị đã bao lần giải thích nhưng anh vẫn vậy. Anh hay tưởng tượng những chuyện không đâu rồi trút vào chị. Thật sự tôi không hiểu nổi anh nghĩ gì bởi chị tôi chẳng hề có bạn bè, chẳng bao giờ ra ngoài một mình ngoài lúc đi chợ. Khi đi mua đồ, chị thường rủ tôi theo vì anh không thích đi mua sắm cùng chị. Hơn nữa, anh thường kiểm tra điện thoại của chị, kiểm tra cuộc gọi và tin nhắn rồi lại tra hỏi chị. Chuyện gì đến cũng đến, anh đã đánh chị sau một trận cãi nhau vì cho là chị đang quen người khác. Cái tát không làm cơ thể chị đau nhưng nó hằn trong tim chị một vết thương chị khó mà quên được. Tôi biết anh không phải là loại người vũ phu, chỉ là bị ảnh hưởng bởi tính gia trưởng của ba anh và xử sự với chị như cách ông đã đối xử với má anh. Bình thường anh rất tốt với mọi người nhưng anh không kiềm chế được cảm xúc của mình. Anh như đang mắc phải chứng hoang tưởng. Chị đã chịu đựng rất nhiều, nhiều lần muốn ly hôn anh nhưng lại sợ. Chị sợ con chị không có cha, sợ ba mẹ tôi mất mặt với mọi người, sợ anh sẽ tranh giành con với chị.... nên lại nín chịu sống tiếp với anh.

Sau chuyện đó, anh cũng ân hận và xin chị tha thứ. Anh đã thay đổi nhiều nhưng lòng chị giờ không còn như trước. Tình yêu trong chị như đã chết. Chị sống lặng thầm qua ngày, niềm vui duy nhất là nhìn con khôn lớn. Mọi chuyện không thể trách ai được vì anh không hoàn toàn sai, mà chị cũng không hoàn toàn đúng. Anh nói qua chị nói lại, không ai nhường ai nên mới vậy. Cả hai đều bảo thủ như nhau, lại thêm cuộc sống nhiều áp lực khiến anh chị quên mất một thời mình đã yêu nhau như thế nào, đã vượt qua sóng gió ra sao.

Sau nhiều cố gắng của chị, giờ chị cũng đã tìm lại được hạnh phúc, tuy không nguyên vẹn như xưa nhưng được anh chị cùng nâng niu, trân trọng. Tình yêu của chị khiến anh thay đổi nhiều. Anh giúp chị việc nhà, cùng nhau đưa con đến trường. Chủ nhật gia đình nhỏ của chị cùng nhau dạo viên, xem phim... Cuộc sống của chị thay đổi khiến nhiều người phải ngỡ ngàng. Nhìn gia đình chị, tôi chợt nhớ đến tựa đề một cuốn sách đã đọc: Khi ta thay đổi, thế giới sẽ đổi thay.

Theo Dũng Trần (Phụ nữ online)
Chia sẻ trên Fanpage Chia sẻ bài viết này trên trên Facebook Chia sẻ bài viết này trên trên G+
Dành riêng cho phái đẹp
Về trang chủ 24h Về đầu trang