Thư tình: Nhớ em chiều mưa!

Thứ Năm, ngày 18/10/2012 08:49 AM (GMT+7)

Cuộc sống cứ trôi đi, đôi khi tôi phải mang lên mình những chiếc mặt nạ.

Đã lâu lắm rồi tôi mới lại có một đêm thức trắng, tôi thức không phải vì không ngủ được mà thức chỉ để chờ đợi một tin nhắn từ em...

Mùa này mưa bão nhiều em có biết!? Tôi vội vã giấu mặt cho đôi dòng nước mắt mặn chát lăn nhanh trên gò má, bão hòa theo những hạt mưa, nỗi nghẹn ngào còn trực trào nơi cổ họng. 

Bước chân lặng lẽ đưa tôi trở về chiều cuối tuần hôm ấy. Hơi ấm từ những kỷ niệm lại ùa về như vẫn còn mới nguyên. Tôi nhớ lắm, nhớ ngày hôm ấy cũng dưới cơn mưa chiều em và tôi sánh bước trên con đường ngang qua công viên Lê Thị Riêng. Chẳng hiểu vì sao nữa, trời đang nắng bất chợt mưa nặng hạt, những hạt mưa xối xả. Tôi và em loay hoay tìm chổ để trú mưa. Em cầm tay tôi kéo vào quán nước vỉa hè gần đó, nước mưa hắt ướt lưng áo tôi, che để mưa không tạt vào làm ướt người em, em khẽ khàng kéo tôi ngồi gần mình hơn. Tôi đùa: “Con gái nhà ai mà vô duyên chưa kìa”. Em giận dỗi quay mặt làm thinh để những hạt mưa táp ướt mắt, bàn tay em lạnh buốt. Tôi cười “em định khóc thi với mưa đấy à? Ngốc quá!”. Em nhìn anh bướng bỉnh, đầy thách thức, định vụt chạy về nhà trong mưa. Bàn tay tôi rắn chắc đã kịp nắm lấy tay em thật ấm áp khiến em quên mất rằng mình đang hờn dỗi: “Mình đi dạo tắm dưới mưa được không anh?”. Không chút đắn đo, tôi định bước ra ngay khi em còn chưa kết thúc câu hỏi. Tôi là thế, luôn chiều theo những yêu cầu của em, thậm chí cả những đòi hỏi có vẻ điên rồ. Cơn mưa kéo tôi và em gần lại nhau hơn bởi bàn tay. Tôi vẫn nắm chặt tay em, nắm chặt cả những hạt mưa. Nhìn sâu vào mắt em, tôi thấy cả một bầu trời đầy mưa và tôi. Một cảm giác ấm áp đến lạ lùng. Em biết không lúc ấy tôi ước trời cứ mưa mãi, tôi không còn thấy ghét mưa nữa!

Tiếng còi xe inh ỏi phía sau lưng đẩy tôi trở về với thực tại cũng là lúc cơn mưa chiều cũng tạnh dần. Em chở tôi ra trạm xe buýt gần đó. Tôi lững thững đón xe buýt về miên man nghĩ tới em. Tôi đang đi dưới trời mưa. Cơn mưa xối xả như giọt nước mắt giấu trong tim tôi, như nỗi nhớ cồn cào về em. Tôi hờ hững ghim mình giữa quá khứ và hiện tại, nỗi buồn và sự thanh thản, giữa em và không em... Chợt tiếng nhạc trên xe vang lên. Bài hát quen thuộc quá! “Hello” của L. Richier mà một thời tôi lẩm nhẩm cả ngày.

Thư tình: Nhớ em chiều mưa! - 1

Tôi nghe tim mình đập nhanh hơn, từng nhịp thổn thức (Ảnh minh họa)

Bài hát kết thúc bằng lời tỏ tình của chàng trai, cũng là lời mà tôi đã nói với em cách đây không lâu.

Em rất dễ thương và có duyên. Ban đầu, em là cô bé rất ngoan, dịu hiền và cũng  khá bướng bỉnh. Em cũng khá xinh và ngoan hiền nên nhiều người để ý. Rồi như ông trời xếp đặt, tôi quen em từ những ngày nghỉ mà tôi không thể nào quên, em xuất hiện trong đám cưới mà tôi với một người anh đến dự. Và rồi em đến bên anh, dịu dàng ngọt ngào, cứ mỗi khi anh thấy mệt mỏi, em lại xuất hiện, với nụ cười trên môi. Em biết không, cứ mỗi lần em cười, dường như nhìn thấy em là mọi mệt mỏi trong anh đều tan biến.

Rồi có những hôm em giả vờ làm ngơ bỏ qua những cuộc gọi của tôi. Tôi nhắn tin hỏi han nhưng chỉ mấy tin nhắn không thấy em hồi đáp, hoặc trả lời hững hờ, tôi chìm vào im lặng. Khi biết lý trí chiến thắng cũng là lúc tôi nhận ra trái tim mình đang quằn quại. Những câu hỏi chồng chéo đè nặng tâm trí, đảo lộn cuộc sống của tôi, đến khi tôi vứt bỏ hết tự ái, ích kỷ liên lạc với em thì đáp lại em chỉ là sự im lặng và hững hờ của em. Tôi hiểu em có tâm trạng gì đó không vui? Hay tại tôi có những lúc vô tình làm em buồn, không thích… nên em mới có hành động như vậy? Tâm trạng tôi càng thêm rối bời. Tôi ghét sự im lặng. Sự im lặng ấy làm tôi vừa hoài nghi vừa day dứt… Có lẽ vì lý do đó nên nỗi nhớ em càng chơi vơi, khó nguôi. Cuộc sống cứ trôi đi, đôi khi tôi phải mang lên mình những chiếc mặt nạ, lạnh lùng song sâu thẳm lòng tôi… một khoảng trống không thể đầy. Em mãi là bí mật đối với tôi, chỉ có cơn mưa chiều nay hiểu lòng tôi đang ngổn ngang thế nào.

Xung quanh tôi, dòng người xuôi ngược trên phố mải mê tìm nơi tránh mưa. Tôi thì đạp xe đi giữa cơn mưa chiều. Một vài ánh mắt liếc qua tôi kèm theo sự khó hiểu. Chẳng ai ngớ ngẩn đến nỗi không nhận ra trời đang mưa, càng lúc càng lớn hơn, vậy mà tôi vẫn chầm chậm nắm những hạt mưa như một kẻ mộng du. Tôi mơ màng để cho trí tưởng tượng thỏa sức lang thang. Chẳng biết cơn mưa chiều nay có đưa được em đến bên tôi? Tôi nghe tim mình đập nhanh hơn, từng nhịp thổn thức.

Nhớ và yêu em!

***

Bạn hãy gửi những bức THƯ TÌNH, những BÀI THƠ do bạn viết về những người thân yêu và gửi cho chúng tôi tại địa chỉ: tamsu.24h@24h.com.vn - 24H sẽ đăng bài của bạn trong thời gian sớm nhất!

hoanghiep15487@gmail.com

sự kiện Thư tình gửi em yêu!