Tin tức bóng đá, thể thao, giải trí | Đọc báo tin tức 24h mới nhất

Hạnh phúc màu hoàng hôn

Thứ Ba, ngày 17/09/2013 10:33 AM (GMT+7)

Em có thai với anh ấy rồi! Gia đình anh ấy bàn với nhà em tháng sau phải cưới ngay.

Chia sẻ trên Fanpage Chia sẻ bài viết này trên trên Facebook Chia sẻ bài viết này trên trên G+

Trước đây những bức tranh tôi vẽ đời thường có màu xám - màu của sự trống trải cô đơn, màu được pha trộn bởi màu trắng nhạt nhòa và màu đen bi lụy. Đối với cậu sinh viên nghèo như tôi thì nhìn đời màu xám không còn là lạ lẫm. Và rồi tôi thường hay tự hỏi hạnh phúc màu gì? Nó có như nước mắt, rơi trên mắt ai thì trong suốt như pha lê còn rơi trên mắt mình lại nhập nhòe không thấy rõ?

Một tối đầu đông, cái rét mới căm căm vào da thịt, tôi đạp xe từ trường về nhà, quãng đường dài gần ba mươi cây số không phẳng phiu gì, đi qua hai cây cầu cong cong như hai con tôm, gió ngược, thật chẳng khác nào leo núi. Đói, mệt, hoa mắt. Bánh xe đạp tôi uể oải lăn trên con đường sâu hun hút, bất ngờ một khoảng sáng rọi vào người tôi, chớp mắt ập đến hất tung tôi và chiếc xe cà tàng bay xa. Đầu óc tôi choáng váng, máu từ đầu, tay, chân chảy ra ướt nhèm cả quần áo thì mới thấy đau. Cái chân phải tê dại, giần giật liên hồi. Tôi bàng hoàng biết mình đã bị tai nạn. Đau đớn và sợ hãi vồ vập lấy tôi. Em, người đâm xe vào tôi cũng hoảng sợ đến phát khóc. Em chạy lại chỗ tôi khóc lóc hỏi tôi có bị làm sao không. Tôi nghe thấy tiếng em mà tôi không thể nào nói được. Máu chảy láng xuống đường đã trả lời tất cả. Tôi ngất lịm đi lúc nào không biết...

Tôi hôn mê ba ngày trong bệnh viện. Một giấc ngủ dài, không êm ả, mang lại phiền lụy cho bố mẹ và những người quanh tôi.

Tôi thức dậy, thấy quang cảnh bệnh viện và người con gái xa lạ ngồi bên cạnh mình. Người con gái có đôi mắt long lanh như hồ mùa thu, chiếc mũi nhỏ xinh xinh trên làn môi lượn những viền nét mềm mại. Đó là em, lần đầu tiên em xuất hiện trước mắt tôi như một thiên thần. Em nhìn tôi gật đầu, thở phào nhẹ nhõm:

- Ơn trời! Anh tỉnh lại rồi... anh mà làm sao thì em chết mất...

- Bố mẹ tôi đâu? - Tôi thều thào.

- Mẹ anh đi gọi bác sỹ đến tiếp đạm và thay băng cho anh rồi.

Tôi chợt nhìn lại mình. Những vết băng, khâu chằng chịt, chân phải bó bột bị nẹp cứng đơ. Nhắc đến vết thương, nhớ tới nó thì những cảm giác đau điếng lại dồn dập ập đến. Tôi nhăn nhó, sái mặt.

Em nghẹn ngào xin lỗi tôi, kể lại cho tôi vụ tai nạn ba hôm trước. Em mới biết đi xe máy một thời gian, tránh cái ổ gà bị quạng tay lái. Còn tôi chắc đang mơ ngủ nên đi dềnh ra đường. Rồi cái gì đến cũng đã đến. Nghe em - thiên thần sám hối, tôi không trách em. Số tôi lúc nào mà chẳng đen đủi. Chỉ khổ cho bố mẹ lại lo lắng, chạy vạy vì tôi. Đúng là mệt mỏi với đời!

Hôm sau em lại đến thăm tôi. Em nói chuyện tự nhiên hơn, không còn ái ngại như hôm trước. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy em cười. Một nụ cười trong trẻo như tia nắng sớm mai chiếu qua ô cửa sổ, dịu dàng mang bình yên đến cho những tâm tư còn khủng hoảng trong tôi. Đó cũng là lần đầu tiên có một nụ cười của người con gái khiến ánh mắt tôi như ngây dại, lúc chợt tỉnh, tôi vờ lảng mặt đi nhưng vẫn còn xao xuyến. Trước lúc ra về, tôi còn bắt gặp nụ cười em một lần nữa, em bảo: Mai tan học, em sẽ lại ghé thăm tôi nữa. Nhưng, trong đầu tôi lúc ấy luôn chắc chắn một điều: Em đến vì những vết thương em vô tình gây lên trên cơ thể tôi mà thôi.

Hạnh phúc màu hoàng hôn - 1

Em hiện lên trên trang vẽ tự nhiên và chân thực, như bao giấc mơ của tôi (Ảnh minh họa)

Hàng ngày, em vào bệnh viện thăm tôi, đút cho tôi từng thìa cháo lúc mẹ tôi đi vắng. Em nắm tay an ủi tôi, dìu tôi tập đi những bước đầu chập chững.

Ngày qua ngày em kề cận chăm nom cho tôi. Từng ánh mắt, nụ cười của em như cơn mưa tưới tắm lên cái tâm hồn khô hạn, cằn cỗi của tôi.

Tự bao giờ bóng hình em đã len lỏi vào trái tim tôi. Bên em, tôi thấy lòng rạo rực và ấm áp hơn bao giờ hết. Tôi đã rung động? Hay đã yêu em?

Tôi bắt gặp nụ cười của em trong những giấc mơ, mỗi sáng thức dậy tôi chờ đợi em đến để nhìn thấy nụ cười của em thật và gần hơn. Những hôm em bận không đến được, tôi thấy nhớ nhung vô cùng.

Vắng em, tôi vẽ tranh, nhìn về khung cửa sổ và mường tượng ra dáng hình em ngồi đó. Bức tranh lần này thật đặc biệt với tôi, tôi vẽ bằng trái tim, thả cảm xúc trôi theo đầu bút. Từ mái tóc, làn mi, đến nụ cười thánh thiện của em tôi đều rất nhớ. Em hiện lên trên trang vẽ tự nhiên và chân thực, như bao giấc mơ của tôi.

Mấy hôm sau, em xem tập tranh vẽ của tôi, thấy có em. Em trầm trồ ngạc nhiên:

- Ôi! Sao đẹp và giống thế. Anh vẽ giỏi quá!

- Tặng em đó!

- Thật à! Cảm ơn anh! - Em reo lên. - Anh làm họa sĩ được đấy!

- Trước anh cũng định thi mỹ thuật mà nghề đó bấp bênh lắm. Nghe lời bố mẹ, anh học kỹ thuật sau này làm công nhân thôi!

Thấy em rạng rỡ ngắm nghía bức tranh ấy, trong lòng tôi rất vui. Tôi cứ băn khoăn không dám nói ra câu mà tôi ấp ủ mấy ngày nay. Cuối cùng, tôi cũng lấy hết can đảm để hỏi em:

- Em có ngươi yêu chưa?

Em nhìn tôi, hồn nhiên trả lời:

- Em có rồi anh à!

Tôi lặng người đi. Hụt hẫng. Tiếc nuối nghèn nghẹn nơi cổ họng, cảm giác như hi vọng nhen nhóm trong tâm hồn bao lâu nay rơi vào vực thẳm…

Em nhìn thấy ánh mắt khác lạ của tôi, chắc em cũng đoán ra cái gì đó. Em khẽ nói:

- Anh là anh trai của em nhé!

- Ừ! Em gái...

Tôi nhắm mắt giả vờ ngủ, quay mặt về phía giường không có em. Nằm nghe những tiếng thở dài của chính mình...

***

Ra viện, tôi đi được bằng đôi chân của mình mặc dù các bước chân vẫn còn ngượng nghịu và lệch lạc. Tôi học lại kỳ cuối đại học, kỳ mà trong thời gian tôi ở bệnh viện đã bảo lưu. Tôi trở về cuộc sống sinh viên nghèo như trước kia, chỉ khác ở chỗ biết rung động đầu đời, thầm thương trộm nhớ một người - là em.

Em xin số điện thoại của tôi, thường xuyên đến nhà tôi chơi. Em coi nhà tôi như gia đình, có bố, có mẹ và anh. Tôi có thêm một người bạn, một người em gái, lẩn khuất trong tâm hồn là một tình yêu... đơn phương!

Bên cạnh tôi, em vô tư và hồn nhiên, em chia sẻ với tôi những buồn vui, em kể cho tôi chuyện tình yêu của em, nó thật đẹp và lãng mạn - cái mà tôi khó có thể mang đến cho em được. Tôi lắng nghe em kể chuyện, tôi cười gượng, bông đùa vài câu vu vơ rồi cố dằn lòng chôn giấu tình yêu trong tôi.

Em hay nũng nịu tôi lắm, em bảo có mỗi một người anh trai là tôi nên phải chiều em chứ. Em bắt tôi vẽ tranh, vẽ hình em. Tôi vẽ. Em mang ảnh người yêu đến bảo tôi vẽ hộ chân dung người yêu em. Tôi cũng vẽ. Em không biết rằng, có những bức tranh vẽ tôi và em nắm tay nhau đi trên một con đường, hay em tựa đầu vào vai tôi để ngắm hoàng hôn, tôi đã giấu nhẹm đi, để những đêm nhớ em tôi giở ra xem một mình. Chỉ cần được bên em, nhìn em cười là tôi sẵn sàng làm tất cả. Tôi mơ hồ đợi chờ... Tôi chúc em hạnh phúc. Đôi khi những tình cảm mâu thuẫn nhau một cách lạ lùng không thể hiểu nổi!

***

Hoàng hôn, bên dòng sông quê nước chảy hiền hòa, tôi lang thang hóng gió. Tôi lựa một hòn đá mỏng ném xiên về phía mặt sông. Hòn đá bay vù vù, nhảy cóc những năm bước trên mặt nước, rất thú vị. Tôi nhặt một hòn đá khác đang định ném thì nghe thấy tiếng em từ trên đường gọi tôi. Em chạy lại chỗ tôi, nét mặt hân hoan, em vừa nói vừa cười:

- Anh ở đây à! Em tìm anh mãi đấy !

- Có chuyện gì mà vui thế nhóc?

- Tháng sau em lấy chồng anh à!

- Thật à? Em đang học dở năm hai mà? - Tôi sửng sốt.

Còn em thì đỏ mặt xấu hổ, ngại ngùng nói:

Em có thai với anh ấy rồi... Gia đình anh ấy bàn với gia đình em, bảo là tháng sau phải cưới ngay. Em bỏ học thôi, sau này con em lớn một tí sẽ theo gia đình anh ấy ra nước ngoài.

- Ừ...

Miệng tôi đắng ngắt, tôi muốn chạy đến một chỗ nào đó thật xa để tuôn ra những giọt nước mắt kìm hãm bấy lâu nay, mà chân tôi bủn rủn có gì đó níu giữ không bước được. Tôi quay mặt vào dòng sông để trốn tránh ánh mắt em, tôi ném hòn đá trên tay xuống nước. Hòn đá chìm nghỉm. Tôi nhắm mắt, hít thật sâu để ngăn cho giọt nước mắt không rơi. Những đợi chờ... vô vọng. Ngày này rồi cũng đã đến.

- Anh sao thế?

- Anh không sao... tự nhiên váng đầu...

- Để em dìu anh về nhé! - Em vịn vào vai tôi.

- Anh đứng một lát...

Trong thâm tâm tôi bị giằng co bởi những câu hỏi, lí trí đang chất vấn tâm hồn:

"Em vô tư, trong sáng lắm em có hiểu được tình yêu và nỗi đau của mày không? Mày thật nhu nhược? Cái lạnh lùng của mày đâu mất rồi? Em gái mày đi lấy chồng mày phải vui mới phải? An phận mà về đi!".

Đứng lặng khoảng một lúc, tôi theo em về nhà. Về đến nhà, tôi kêu mệt lên giường trùm chăn, chẳng buồn ăn. Em lo lắng cho tôi, ngồi hỏi han đến chập tối mới về. Em đi rồi, trong khoảng tối góc chăn, nước mắt tôi mới trào ra, những giọt nước mắt lặng thầm suốt đêm hôm ấy...

Những ngày hôm sau em bận bịu chuẩn bị đám cưới nên ít qua nhà tôi. Cũng tốt! Cho nỗi lòng tôi nguôi ngoai dần...

Cho đến một ngày...

***

Một tuần sau, giữa đêm lạnh, tôi nhận được cuộc điện thoại của em gọi đến. Tiếng em khóc, nấc nghẹn:

- Anh ấy mất vì tai nạn giao thông rồi... Em muốn chết... con em cũng sẽ chết.

Tôi bàng hoàng nhưng cố bình tĩnh để an ủi em:

- Em ở đâu đấy? Em phải sống để sinh con ra chứ? Về nhà với bố mẹ đi em!

Em không nói gì nữa, chỉ nghe thấy tiếng khóc nức nở, tiếng hơi thở em phả vào điện thoại, tiếng gió rít, tiếng còi tàu... Tôi hoảng hốt, vơ vội chiếc đèn pin, ra bờ sông tìm em.

Tôi nhìn thấy em ngồi ủ rũ trên một tảng đá nhỏ, mấp mé bờ sông, tôi chạy đến bên em, việc đầu tiên tôi làm là nắm lấy tay em, tôi sợ sẽ vuột mất em xuống dòng sông mãi mãi.

- Về đi em... mọi chuyện sẽ qua thôi mà!  Em phải sống vì bố mẹ, vì con em...

- Em sẽ chết... sao anh ấy bỏ em mà đi?

Em vùng vẫy khỏi tay tôi, lao về phía dòng sông. Tôi kéo em lại và ghì chặt em vào lòng. Em gào lên: "Anh tôi buông tay em ra". Tôi càng ghì chặt hơn. Em cắn vào tay tôi rớm máu.

- Hãy khóc... và làm những gì em muốn. Nhưng xin đừng chết... Anh yêu em mà! - Tôi cũng bật khóc.

Nước mắt em ướt nhèm áo tôi. Tôi ôm chặt lấy em và khóc cùng em. Thật lâu... thật lâu, quên cả thời gian. Đúng hơn là cho thời gian xóa nhòa tất cả. Dù gì đi chăng nữa tôi sẽ luôn ở bên em, đón lấy em và những nỗi đau của em trong vòng tay này.

Chỉ mong ký ức buồn sớm phôi phai rồi chìm sâu vào quên lãng...

***

Thấm thoát sáu năm đi qua, hoàng hôn, vẫn bờ sông ấy, cát bụi đã nhuốm màu thời gian còn dòng sông vẫn lững lờ trôi về hướng mặt trời. Em nắm tay tôi, dựa đầu vào vai tôi, đứng trên một thảm cỏ xanh mướt mượt mà. Bé Na và bé Bi chạy lon ton đuổi bắt nhau vòng quanh chúng tôi, miệng bi bô những câu hát đồng dao ngọng nghịu. Hai đứa mệt quá, sà vào ôm chân tôi. Bé Na ngô nghê hỏi tôi:

- Bố ơi! Chân này của bố khác chân kia, có cái gì lồi ra đây này.

Em quay sang nhìn tôi, nhìn con chan chứa yêu thương, miệng nở một nụ cười. Tôi nắm tay em chặt hơn, vui vẻ trả lời con:

- Đó là dấu tích hạnh phúc mẹ con mang đến cho bố đấy!

Bé Bi đứng mỏi chân, rớn người với lấy tay tôi:

- Bố của con, bố bế con lên, con đi tàu vũ trụ.

- Bố của chị cơ! Bố ơi! Con cũng muốn đi tàu vũ trụ. - Bé Na nũng nịu.

- Bố của cả hai con... Hai con là thiên thần của bố mẹ.

Tôi  dang hai tay bế hai đứa lên, xoay vòng nhanh dần, chúng la hét vì vui sướng... Tôi yêu những giây phút này, yêu tiếng cười những đứa trẻ, yêu ánh mắt dịu dàng của em.

Tôi nhớ trước đây tôi có vẽ bức tranh cùng em ngắm hoàng hôn, nhưng hiện tại tươi sáng, bình yên hơn quá khứ. Có lẽ tôi về phải vẽ thêm vào bức tranh ấy hai thiên thần bé nhỏ của tôi, rồi tô vào khung trời ảo vọng kia màu của yêu thương và hạnh phúc.

Anh đã khóc... ngày em vu quy!

Xin em đừng khóc ngày vu quy! (Phần I)

Phía sau giảng đường (P.1)

Đừng gọi em vào thứ bảy (P.1)

Theo Hưng Trần (Khampha.vn)
Chia sẻ trên Fanpage Chia sẻ bài viết này trên trên Facebook Chia sẻ bài viết này trên trên G+
Dành riêng cho phái đẹp
Về trang chủ 24h Về đầu trang