Đã có thời điểm tôi thực sự muốn khoác áo Barcelona. Khi đó, đó gần như là lựa chọn hoàn hảo—không đội bóng nào trên thế giới chơi thứ bóng đá quyến rũ và mê hoặc đến vậy.
Nhưng rồi mọi thứ bắt đầu khiến tôi lăn tăn. Pep Guardiola không hề xuất hiện trong các buổi đàm phán. Trên chuyến bay rời Barcelona cùng người đại diện, tôi liên tục hỏi:
“Tại sao huấn luyện viên lại biến mất một cách kỳ lạ như vậy?”
Câu trả lời tôi nhận được lần nào cũng giống nhau:
“Ông ấy đang đi nghỉ mát, người anh em.”
Những ngày sau đó, Guardiola vẫn hoàn toàn “bặt vô âm tín”. Không một cuộc gọi, không một tin nhắn. Điều đó khiến tôi tự hỏi: liệu đây có phải là cách một HLV thể hiện sự quan tâm đến cầu thủ mà ông muốn chiêu mộ?
Sự háo hức của tôi với Barcelona vì thế cũng dần nguội lạnh.
Ngược lại, ở phía bên kia, José Mourinho lại thể hiện một thái độ hoàn toàn khác. Ông ấy chủ động, quyết liệt và cho thấy rõ mong muốn có được tôi. Sự nhiệt thành ấy đã thuyết phục tôi.
Cuối cùng, tôi chọn Real Madrid—đơn giản vì cách Mourinho làm mọi thứ.
— Mesut Özil chia sẻ về lý do không gia nhập Barcelona