Tôi có đọc đâu đó trên báo, mạng xã hội, có người so sánh rằng: Lứa U23 hiện tại không hay bằng U23 Thường Châu 2018!
Tôi cũng đọc qua vì anh ấy là người có chuyên môn về thể thao nói chung và bóng đá nói riêng, cũng rất khó để xác định đúng hay sai. Cái mà tôi muốn biết, là anh ấy so sánh để làm gì?
Ngược dòng thời gian lại 7 năm về trước, lứa vàng của U23 Việt Nam ngày ấy đã làm cho người hâm mộ đi từ bất ngờ này đến bất ngờ kia, giành nhì bảng nhưng đã thẳng tiến vào trận Chung kết, lần lượt vượt qua các ông Kẹ Iraq và Quatar trên chấm luôn lưu, và chỉ chịu thua Uzbekistan 2-1 trên sân vận động phủ trắng tuyết năm đó.
7 năm sau, các em lứa U23 mới cũng bắt đầu giải như các anh năm nào, khác là cùng bảng với Jordan, Ả Rập Xê Út, Gkysgistan, và như thường lệ ta đc đánh giá…cuối bảng. Như những mùa trước, càng đc đánh giá thấp thì tâm lý các em càng vững hơn thì phải, khi trải qua vòng bảng , các em chễm trệ trên đầu bảng với 9 điểm tuyệt đối, ghi 5 bàn và chỉ lọt lưới 1 bàn.
Vậy việc so sánh 2 thế hệ này dựa vào tiêu chí nào đây? Kết quả hay nhận định con người, hay cả HLV và chiến thuật, cách dùng người của Ông ấy?
Bản thân người viết đều đánh giá cao 2 lứa, ở mỗi thời điểm, điều kiện ăn tập và điểm rơi phong độ khác nhau, chưa kể các đối thủ họ cũng khác, họ cũng tiến bộ / thụt lùi nên việc đánh giá qua kết quả là không thể chính xác. Chỉ thấy ở các lứa có 1 điểm chung là: tinh thần chiến đấu tuyệt vời, không bỏ cuộc dù đối thủ rất mạnh!
Hệ quả của việc so sánh dễ mang lại những tác động không tốt tới cầu thủ, họ không muốn là một ai đó khác đâu, họ cũng không muốn bị mang ra so sánh hay hơn thua với ai đâu mà có khi họ còn….thần tượng nhau!
Bóng đá là môn tập thể, người kiến tạo cũng có công chả khác gì người ghi bàn. Hãy cứ chiến đấu như một chiến binh khi khoác trên mình chiếc áo có cờ đỏ sao vàng, bởi nơi đó gửi gắm tình yêu của hàng trriệu người hâm mộ Việt Nam rồi
Thực sự không nên SO SÁNH!!!