Trong lúc Real Madrid loay hoay với Xabi Alonso rồi Alvaro Arbeloa, Florentino Perez từng có sẵn một lựa chọn mang tầm “vị vua” ngay tại Bernabeu. Đó là Raul Gonzalez, người duy nhất được xem là có thể mang lại thứ “aura” tương tự Zinedine Zidane, nhưng lại bị bỏ quên đến mức cạn kiệt kiên nhẫn.
Raul – hiện thân Madridismo và tiếng nói khiến sao lớn phải nể
Raul là hiện thân tinh thần Madridismo, biểu tượng của sự tận hiến và kỷ luật. Anh quá hiểu văn hóa Real Madrid, hiểu cách vận hành của phòng thay đồ, hiểu từng góc cạnh của sân Bernabeu. Quan trọng hơn, Raul có tiếng nói đủ sức nặng để bất cứ ngôi sao nào cũng phải nể. Mùa đầu tiên ở Real Madrid, Cristiano Ronaldo chỉ là CR9, vì chiếc áo số 7 đương nhiên thuộc về Raul. Chỉ chi tiết đó đã cho thấy vị thế của “Chúa nhẫn” trong hệ quy chiếu quyền lực tại Bernabeu.
Perez bỏ qua giá trị nội tại và cái kết tiếc nuối
Thay vì trao cơ hội đúng thời điểm, Florentino Perez lại để Raul mòn mỏi chờ đợi ở đội Castilla. Trong khi những đồng đội cũ lần lượt được bổ nhiệm, Raul vẫn đứng ngoài cánh cửa đội một. Sự kiên nhẫn của một tượng đài cũng có giới hạn. Cuối cùng, anh ra đi trong tiếc nuối, mang theo cả một phần giá trị nội tại mà Real Madrid đang rất cần cho phòng thay đồ.
Khoảng trống “vị vua” và tham vọng bị nhấn chìm
Perez đã sai khi bỏ qua những gì Raul đại diện: uy quyền tự nhiên, sự tôn trọng tuyệt đối và khả năng trấn áp cái tôi. Khi thiếu một người cầm lái đủ uy, những ngôi sao trong phòng thay đồ tiếp tục kéo ngược tham vọng của Real Madrid. Đội bóng có thể thay huấn luyện viên, thay sơ đồ, nhưng khoảng trống “vị vua” ấy vẫn chưa được lấp đầy.