Tôi từng cãi vã với Peter Schmeichel trong chuyến du đấu tiền mùa giải của Man United ở châu Á năm 1998, ngay sau khi tôi vừa trở lại sau chấn thương dây chằng chéo. Hình như khi đó chúng tôi đang ở Hồng Kông.
Nguyên nhân sâu xa ư? Có lẽ… do con ma men.
Đêm đó tôi và Nicky Butt đi “bay nhảy” thâu đêm. Tầm hai giờ sáng, chúng tôi tình cờ gặp Peter ngay khu vực lễ tân khách sạn. Ban đầu chỉ là vài câu xã giao, vài lời đùa kiểu đàn ông trong đội bóng. Nhưng không hiểu sao, mấy câu bông đùa ấy lại nhanh chóng chuyển thành căng thẳng thật sự.
Tôi lên phòng Nicky ăn tạm một cái bánh sandwich. Đến lúc đứng dậy, tôi linh cảm ngay: Peter đang đợi tôi ở ngoài.
Thật ra, giữa tôi và Peter đã có một chút “gai” với nhau từ nhiều năm trước. Không phải thù hằn cá nhân gì, tất cả đều thuần túy liên quan đến bóng đá. Peter có thói quen la hét thẳng vào mặt đồng đội. Tôi hiểu điều đó — thủ môn mà, phải quát để giữ hàng thủ tỉnh táo.
Nhưng vấn đề là… anh ta làm vậy quá thường xuyên. Đôi lúc tôi có cảm giác Peter la hét không chỉ để đội tập trung, mà như muốn nói với CĐV:
“Nhìn đi, tôi đang phải dọn cái đống hỗn độn do mấy thằng ‘báo thủ’ này gây ra đây này.”
Chúng tôi không ghét nhau, nhưng cũng chẳng thân thiết.
Và rồi Peter mở lời trước, kiểu rất thẳng:
“Tao chán ngán chúng mày lắm rồi. Đến lúc giải quyết chuyện này rồi.”
Tôi đáp lại đúng một câu:
“Ok. Thích thì chiều.”
Thế là chúng tôi… “tỉ thí võ nghệ”.
Khoảng mười phút. Ồn ào, hỗn loạn, và phải nói thật: Peter không dễ nuốt, vì gã cao lớn hơn tôi nhiều.
Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy, đầu óc mơ hồ nhớ lại những gì đã xảy ra. Tôi ở chung phòng với Denis Irwin, và cả hai bị muộn vài phút khi xe buýt ra sân bay chuẩn bị lăn bánh.
Bác sĩ vật lý trị liệu gọi thẳng:
“Hai cậu đang ở đâu thế?”
Denis là mẫu cầu thủ chuyên nghiệp hiếm có. Việc đến muộn có thể khiến người ta nghĩ anh ấy vừa làm điều gì đó không ổn. Denis nổi nóng với tôi. Tôi chỉ biết nói thật:
“Em nghĩ… tối qua em vừa đánh nhau.”
Bàn tay tôi đau nhói. Một ngón tay bị bẻ cong ngược ra sau.
Lên xe buýt, sếp đã quát thẳng mặt chúng tôi. Cả đội bắt đầu xôn xao về vụ ẩu đả trong khách sạn đêm trước. Lúc đó tôi mới dần ghép lại ký ức: đúng là tôi và Peter đã lao vào nhau thật.
Trên máy bay, Peter đeo kính râm suốt. Trời thì chẳng nắng đến mức cần che mắt như vậy… nên ai cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Đến điểm dừng tiếp theo, đội phải cử hai người đi họp báo. Và đúng là “định mệnh” — lần này đến lượt tôi và Peter.
Cũng đúng lúc đó, Nicky Butt kể lại toàn bộ diễn biến đêm trước. Ông em còn nhận làm “trọng tài” luôn. Sau trận đó, Nicky còn có thêm biệt danh mới: Mills Lane — theo tên một trọng tài quyền anh nổi tiếng.
Theo lời Nicky kể: Peter túm lấy tôi trước, tôi húc đầu lại. Rồi cả hai lao vào nhau như hai chiến binh thật sự.
Ở buổi họp báo, Peter tháo kính râm ra. Mắt anh ta bị thâm tím rõ ràng.
Phóng viên lập tức hỏi dồn:
“Ôi Peter, mắt anh làm sao thế?”
Peter tỉnh bơ đáp:
“Tối qua tập luyện, tôi bị dính cùi chỏ.”
Thế là hết. Không ai đào sâu thêm. Chuyến du đấu kết thúc sau tám hoặc chín ngày, và điều kỳ lạ là: không một ai nhắc lại chuyện đó. Không ai dám mở miệng.
Tay tôi hồi phục dần. Vết thâm mắt của Peter cũng mờ đi.
Ngày đầu tiên trở lại sân tập, Sir Alex gọi tôi và Peter vào văn phòng. Ông nói đúng một câu mà đủ lạnh sống lưng:
“Hai cậu tẩn nhau cơ đấy.”
Ông biết chính xác địa điểm — thậm chí nhắc luôn tầng 27. Sếp bảo hai thằng tôi là nỗi ô nhục của câu lạc bộ, và còn tệ hơn: chúng tôi đã gián tiếp đánh thức Sir Bobby Charlton. Ông ấy bị tỉnh giữa đêm, bước ra khỏi phòng và chứng kiến toàn bộ cảnh tượng.
Sir Alex nhìn thẳng:
“Có gì muốn nói không?”
Peter giơ tay ngay:
“Sếp, tôi xin lỗi. Tất cả là lỗi của tôi. Tôi đã hẹn Roy ở hành lang. Tôi chịu trách nhiệm hoàn toàn.”
Sếp chỉ thở dài:
“Ồ, các cậu đùa quá trớn rồi đấy.”
Rồi đuổi cả hai ra ngoài.
Peter đứng ra nhận trách nhiệm — điều đó rất đáng mặt đàn ông. Tôi tôn trọng anh ta vì chuyện đó.
Chỉ có một điều tôi vẫn nghĩ mãi:
giá như Sir Bobby Charlton can thiệp sớm hơn… thì có lẽ mọi thứ đã không đi quá xa như vậy.