Bóng đá ngày nay đã thay đổi rất nhiều, thậm chí là thay đổi cả bản chất. Đội nào cũng cố gắng triển khai bóng từ tuyến dưới, kể cả khi họ không đủ năng lực để làm điều đó. Thủ môn không còn đơn thuần là người cản phá, mà phải chơi như một tiền vệ kiến thiết. Nhưng không phải ai cũng làm được, và đôi khi nó trở thành rủi ro không đáng có.
Chúng ta từng ngưỡng mộ Barcelona của Guardiola hay Liverpool của Klopp – những đội bóng sở hữu các cầu thủ thực sự hiểu ‘ngôn ngữ của trái bóng’. Họ kiểm soát trận đấu bằng trí tuệ, bằng sự tinh tế, gần như không để mất bóng. Đó là thứ bóng đá vừa khoa học, vừa có chất thơ.
Nhưng thời của tôi thì khác. Nếu bạn dám rê bóng ngay trước khung thành và mắc sai lầm, huấn luyện viên có thể loại bạn ngay lập tức. Khi đó, sự liều lĩnh cũng đồng nghĩa với rủi ro bị trừng phạt. Bóng đá trực diện hơn, đơn giản hơn – ghi bàn và không để thủng lưới, thế là đủ.
Còn ngày nay, ai cũng nói về ‘chơi đẹp’. Nhưng hãy hỏi bất kỳ huấn luyện viên nào: họ muốn thứ gì hơn – vẻ đẹp hay chiến thắng? Câu trả lời sẽ luôn là chiến thắng. Bởi cuối cùng, vẻ đẹp lớn nhất của bóng đá vẫn luôn là vinh quang. Những triết lý khác, suy cho cùng, chỉ là thứ yếu.
— Roberto Baggio