Mbappe bị tố "phũ" Barcelona: Sự thật phía sau hàng rào danh dự biến mất

U23 Việt Nam: hãy đá một trận khiến U23 Saudi Arabia "tan tác chim muông"

Cựu sao Bayern Munich thoát chết trong gang tấc: Kỳ nghỉ suýt biến thành ác mộng!

Tuấn Kiệt

MU làm ơn đừng chọn HLV tầm "ao làng", hãy đưa về 1 HLV xuất sắc!

Manchester United vừa chính thức sa thải Rúben Amorim, khép lại hơn một năm đầy biến động tại Old Trafford. Quyết định này được đưa ra trong bối cảnh đội bóng sa sút rõ rệt cả về thành tích lẫn bản sắc, khi mục tiêu giành vé dự Champions League ngày càng xa vời. Khoảng cách với nhóm đầu bảng Ngoại hạng Anh bị nới rộng, lối chơi thiếu ổn định, phòng thay đồ không còn sự thống nhất. Sau nhiều mùa giải liên tiếp thử nghiệm các dự án nửa vời, MU buộc phải đối diện thực tế: nếu muốn trở lại đỉnh cao, họ cần một huấn luyện viên thật sự “xịn”, có CV đủ nặng và đã được kiểm chứng.

Nhóm những huấn luyện viên tiềm năng đang phát triển thành các chiến lược gia hàng đầu thế giới

Xét ở nhóm đầu tiên, MU có thể cân nhắc các huấn luyện viên đã từng giành chức vô địch quốc gia tại những giải đấu hàng đầu, thuộc lớp HLV có tiềm năng phát triển và hoàn toàn có thể vươn lên đẳng cấp cao nhất. Vincent Kompany là cái tên tiêu biểu. Từng là đội trưởng huyền thoại của Manchester City, Kompany đã vô địch Ngoại hạng Anh trên cương vị cầu thủ và cho thấy tố chất huấn luyện khi đưa Burnley thăng hạng với lối chơi hiện đại, giàu cường độ. Ông đại diện cho thế hệ HLV trẻ, hiểu môi trường Premier League và sở hữu tư duy xây dựng văn hóa đội bóng rõ ràng.

Bên cạnh đó là Simone Inzaghi, người đã cùng Inter Milan vô địch Serie A và nhiều lần tiến sâu tại Champions League. Inzaghi được đánh giá cao ở khả năng tổ chức chiến thuật, quản trị phòng thay đồ và xây dựng tập thể có tính cạnh tranh lâu dài. Ông không còn là một HLV “đang học việc”, mà đã đạt đến độ chín nhất định về chuyên môn, dù vẫn còn dư địa để bước lên tầng tinh hoa.

Một cái tên không thể thiếu là Xavi. Trong vai trò huấn luyện viên, Xavi từng giúp Barcelona vô địch La Liga, tái lập trật tự và bản sắc kiểm soát bóng cho đội bóng xứ Catalan trong giai đoạn khó khăn cả về tài chính lẫn nhân sự. Xavi đại diện cho mẫu HLV trẻ, giàu tư duy chiến thuật, mạnh về phát triển cầu thủ và xây dựng lối chơi có cấu trúc. Tuy nhiên, điểm chung của Kompany, Inzaghi hay Xavi là họ chưa phải mẫu HLV đủ “nặng đô” để lập tức kéo MU ra khỏi một cuộc khủng hoảng sâu, nơi áp lực và sự hỗn loạn luôn ở mức cực đại.

Nhóm các huấn luyện viên đẳng cấp thế giới khác biệt

Chính vì vậy, nếu MU muốn một cú chuyển mình thực sự, họ buộc phải nhìn sang nhóm huấn luyện viên đẳng cấp thế giới, những người từng vô địch Champions League. Trong nhóm này, Pep Guardiola và Jürgen Klopp có thể bị loại bỏ ngay lập tức, bởi họ gắn bó sâu sắc với những đại kình địch không đội trời chung của MU tại nước Anh. Đây không chỉ là vấn đề hợp đồng hay tiền bạc, mà còn là ranh giới về danh dự và bản sắc. Với những trường hợp khác như Thomas Tuchel, Zinedine Zidane, Carlo Ancelotti hay Hansi Flick, họ đều được đánh giá là những nhà cầm quân xuất sắc của bóng đá đương đại. Dù vậy, vì nhiều lý do khác nhau về thời điểm, định hướng cá nhân hoặc mức độ phù hợp, các cái tên này chưa thực sự nhận được nhiều sự quan tâm từ nửa đỏ thành Manchester.

Sau cùng, Luis Enrique chính là người phù hợp nhất để thay thế Amorim dành cho MU

Khi loại bỏ những phương án bất khả thi, Luis Enrique nổi lên như lựa chọn hoàn hảo nhất. Ông sở hữu CV cực kỳ chất lượng với chức vô địch Champions League, cú ăn ba lịch sử cùng Barcelona và đặc biệt là việc đưa PSG lên đỉnh châu Âu ở mùa giải gần nhất. Quan trọng hơn, Luis Enrique không chỉ là huấn luyện viên của danh hiệu, mà còn là người có khả năng nâng tầm cầu thủ ở cấp độ cao nhất. Trường hợp Ousmane Dembélé là minh chứng rõ ràng: từ một cầu thủ thất thường, Dembélé được tái định hình vai trò, phát huy tối đa tiềm năng và vươn tới đỉnh cao thế giới.

Đó là chưa kể bản thân MU cũng từng có những liên hệ nhất định với Luis Enrique trước thời điểm bổ nhiệm Erik ten Hag vào chiếc ghế nóng năm 2022. Đội bóng khi ấy đã để lại những ấn tượng rất tích cực về nhà cầm quân người Tây Ban Nha, từ cách quản trị con người cho đến dấu ấn chiến thuật, khả năng dụng binh và đặc biệt là việc dung hòa các ngôi sao lớn thành một tập thể thống nhất.

MU lúc này không cần thêm một dự án thử nghiệm với những huấn luyện viên tầm trung, cũng không cần một phương án vá víu ngắn hạn. Họ cần người xuất sắc nhất có thể, đủ uy tín để lập lại trật tự, đủ trình độ để tái thiết hệ thống và đủ linh hoạt để khai thác tối đa nguồn lực hiện có. Xét trên mọi khía cạnh, từ CV, đẳng cấp huấn luyện cho đến khả năng phát triển cầu thủ, Luis Enrique chính là cái tên phù hợp nhất để dẫn dắt Manchester United sau thời Amorim, nếu đội bóng này thực sự nghiêm túc với tham vọng trở lại đỉnh cao châu Âu.

3
11,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Cao Duc Hanh
Luis Enrique là cái tên đủ sức nặng cũng như đủ sức hút để nâng tầm MU
Thích
Phản hồi
0
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Thế Tuyến

Di sản vĩ đại chưa trọn vẹn
Cristiano Ronaldo đã khắc tên mình vào lịch sử bóng đá với bộ sưu tập danh hiệu đồ sộ, từ các chức vô địch quốc nội đến những vinh quang châu lục cùng đội tuyển Bồ Đào Nha. Anh là người dẫn dắt Seleção lên ngôi tại EURO và hai lần đăng quang Nations League, đồng thời sở hữu kỷ lục 225 lần khoác áo đội tuyển quốc gia. Tuy nhiên, chiếc cúp vàng World Cup vẫn là mảnh ghép còn thiếu trong sự nghiệp lẫy lừng của CR7, điều khiến anh chưa thể sánh ngang với những huyền thoại vĩ đại nhất.

Những lần lỡ hẹn và nỗi đau so sánh
Trong 5 lần tham dự World Cup, thành tích tốt nhất của Ronaldo chỉ là vị trí thứ 4 tại Đức năm 2006. Ở các kỳ giải sau, Bồ Đào Nha chưa từng vượt qua vòng tứ kết, thậm chí có lần dừng bước ngay từ vòng bảng. Nỗi tiếc nuối càng lớn khi đại kình địch Lionel Messi đã hoàn tất giấc mơ World Cup cùng Argentina tại Qatar, tạo nên áp lực và động lực không nhỏ cho Ronaldo ở những năm cuối sự nghiệp.

World Cup 2026: Cơ hội cuối cùng
World Cup 2026 tại Mỹ, Mexico và Canada được xem là thời khắc quyết định, là cơ hội cuối cùng để Ronaldo hoàn thiện bộ sưu tập danh hiệu. Theo chia sẻ của Nani, người đồng đội cũ thân thiết, nếu CR7 có thể cùng Bồ Đào Nha đăng quang, đó sẽ là cái kết hoàn hảo cho sự nghiệp. Nani tin rằng sau vinh quang này, Ronaldo sẽ chọn giải nghệ, tận hưởng cuộc sống bình yên bên ngoài sân cỏ.

Thách thức và hy vọng
Dù vậy, Nani cũng nhấn mạnh Ronaldo không thể một mình đưa Bồ Đào Nha lên đỉnh thế giới. Sự kết nối giữa CR7 và các đồng đội, cùng phong độ ổn định của toàn đội, sẽ là yếu tố quyết định. Với phong độ hiện tại và khát khao cháy bỏng, Ronaldo vẫn là niềm hy vọng lớn nhất của bóng đá Bồ Đào Nha trên hành trình chinh phục đỉnh cao cuối cùng.

Xem thêm
0
173 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Thay đổi trên lý thuyết
Khi Real Madrid công bố bổ nhiệm Xabi Alonso, nhiều người kỳ vọng đây sẽ là bước ngoặt lớn cho lối chơi và phòng thay đồ của đội bóng. Ban lãnh đạo tin rằng Alonso sẽ mang đến sự hiện đại hóa, lập lại trật tự vốn bị Carlo Ancelotti buông lỏng. Tuy nhiên, sau vài tháng, những gì diễn ra trên sân lại khiến giới mộ điệu đặt câu hỏi: Liệu sự thay đổi này có thực sự cần thiết?

Chiến thuật cũ trong diện mạo mới
Thực tế, Real Madrid dưới thời Alonso vẫn trung thành với lối chơi phòng ngự lùi sâu, dựa vào sự xuất sắc của thủ thành Thibaut Courtois và chờ đợi khoảnh khắc tỏa sáng của các tiền đạo. Điều này được thể hiện rõ nét trong trận chung kết Siêu cúp Tây Ban Nha, nơi Real Madrid nhập cuộc với tâm thế dè dặt, không khác nhiều so với thời Ancelotti.

Khôi phục tinh thần "mourinhismo"
Đáng chú ý, Alonso đã tái hiện tinh thần thực dụng từng được Mourinho áp dụng, khi bất ngờ sử dụng sơ đồ 5 hậu vệ, kéo Tchouameni về đá trung vệ và bố trí các cầu thủ theo kèm sát đối thủ. Dù không giúp Real Madrid áp đảo Barca, nhưng ít nhất họ đã tránh được một thất bại nặng nề và giữ thế trận cân bằng hơn.

Khoảng cách được thu hẹp
Dù không thể giành danh hiệu, Alonso đã giúp Real Madrid thu hẹp khoảng cách với Barca, khiến trận đấu trở nên căng thẳng đến phút cuối. Sự thay đổi chưa thực sự rõ rệt, nhưng ít nhất đội bóng Hoàng gia đã không còn dễ bị tổn thương như trước. Tương lai của Alonso vẫn là dấu hỏi, nhưng ông đã chứng minh mình đủ bản lĩnh để tiếp tục dẫn dắt Real Madrid. Dù vậy, nhiều người cũng mong muốn nhà cầm quân người Tây Ban Nha cần nhanh chóng xây dựng một lối chơi hiện đại, trực diện hơn cho Los Blanocs về lâu dài. Bằng không, cơ hội để chinh phục danh hiệu lớn sẽ trở nên gian nan hơn rất nhiều.

Xem thêm
1
488 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Trung

Hành động bất ngờ của Mbappe gây tranh cãi
Sau trận chung kết siêu cúp Tây Ban Nha 2026, truyền thông Tây Ban Nha đã xôn xao trước hành động của Kylian Mbappe trong lễ trao giải. Khi các cầu thủ Real Madrid lên nhận huy chương bạc, Barcelona đã xếp thành hai hàng vỗ tay chào đón đối thủ – một nghi thức thể hiện sự tôn trọng thường thấy trong bóng đá. Tuy nhiên, khi đến lượt Barcelona nhận cúp, Mbappe cùng Rodrygo lại chủ động kêu gọi các đồng đội không lập hàng rào danh dự, thay vào đó tập trung về một góc sân. Điều này khiến các cầu thủ Barcelona không nhận được nghi thức chào mừng như đã dành cho Real Madrid, làm dấy lên làn sóng phẫn nộ từ người hâm mộ đội bóng xứ Catalan.

Nguyên nhân thực sự phía sau quyết định của Real Madrid
Dư luận ban đầu cho rằng Mbappe hành động như vậy vì cay cú sau thất bại. Tuy nhiên, phóng viên Alfredo Martinez – người có mặt tại hiện trường – đã lên tiếng giải thích. Theo ông, quyết định không lập hàng rào danh dự không xuất phát từ cá nhân Mbappe mà là chỉ đạo từ nhân viên Liên đoàn bóng đá Tây Ban Nha (RFEF). Lý do là nếu các cầu thủ Real Madrid xếp hàng, họ sẽ che khuất tầm nhìn của nhiều máy quay truyền hình, ảnh hưởng đến việc ghi hình lễ đăng quang của Barcelona. Do đó, các cầu thủ Real Madrid được yêu cầu đứng tập trung về một góc để đảm bảo công tác truyền thông.

Phản ứng của người hâm mộ và bài học truyền thông
Sự việc cho thấy chỉ một hành động nhỏ trên sân cũng có thể tạo ra làn sóng tranh cãi lớn nếu không được truyền thông giải thích kịp thời. Trường hợp của Mbappe là minh chứng rõ ràng cho việc cần kiểm chứng thông tin trước khi đưa ra phán xét, đồng thời nhấn mạnh vai trò của truyền thông trong việc định hướng dư luận và bảo vệ hình ảnh cầu thủ.

Xem thêm
0
1,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thu Hạnh

Đề nghị hậu hĩnh từ PSG
Dù hợp đồng của Ousmane Dembele với PSG vẫn còn hai năm, ban lãnh đạo đội bóng thủ đô đã chủ động đề nghị gia hạn với mức lương lên tới 30 triệu euro mỗi mùa, tăng gấp rưỡi so với thu nhập hiện tại của anh. Động thái này thể hiện sự ghi nhận của PSG đối với những đóng góp xuất sắc của Dembele, đặc biệt sau mùa giải 2024/25 rực rỡ, nơi anh giúp đội bóng giành trọn bộ danh hiệu, bao gồm cả Champions League và cúp Liên lục địa.

Dembele chưa hài lòng với mức đãi ngộ
Tuy nhiên, mức lương 30 triệu euro vẫn chưa đủ để thuyết phục Dembele đặt bút ký vào bản hợp đồng mới. Theo nguồn tin từ RMC Sport, cựu cầu thủ Dortmund và Barcelona đã thẳng thắn từ chối, đồng thời yêu cầu mức lương lên tới 60 triệu euro mỗi mùa – con số chỉ từng được trả cho Lionel Messi và Kylian Mbappe trong lịch sử Ligue 1. Ngay cả Neymar, khi còn là “ông vua” tại Paris, cũng chỉ nhận tối đa 40 triệu euro mỗi năm.

Áp lực lên cấu trúc lương của PSG
Yêu sách của Dembele đặt PSG vào thế khó. Nếu đáp ứng, đội bóng sẽ phá vỡ cấu trúc lương vốn đã rất nhạy cảm, tiềm ẩn nguy cơ bất ổn nội bộ. Bài học từ trường hợp Mbappe – người từng khiến PSG lao đao trước khi ra đi tự do sang Real Madrid – vẫn còn nguyên giá trị. Dẫu vậy, với việc Dembele vừa giành Quả Bóng Vàng và The Best 2025, đồng thời được Transfermarkt định giá tới 120 triệu euro, PSG cũng có lý do để cân nhắc giữ chân ngôi sao số một của mình.

Xem thêm
1
7,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nam Trần

Theo Eric Cantona, ranh giới lớn nhất giữa Pelé và Diego Maradona không nằm ở kỹ thuật hay danh hiệu, mà ở hoàn cảnh họ phải gánh chịu. Pelé bước ra sân cùng một tập thể Brazil đầy rẫy những huyền thoại. Maradona thì không. Diego gần như phải kéo cả đội tuyển Argentina đi trên lưng mình.

Cantona khẳng định, nếu thiếu Maradona, Argentina sẽ không bao giờ chạm tay vào chiếc cúp vàng World Cup. Ngược lại, ông tin rằng Brazil – với chiều sâu lực lượng vượt trội – vẫn đủ sức vô địch ngay cả khi Pelé không hiện diện trong đội hình.

Với Cantona, sự vĩ đại của Maradona nằm ở khả năng thay đổi số phận cả một đội bóng. Năm 1986, Diego đưa Argentina lên đỉnh thế giới bằng đôi chân và cá tính không thể thay thế. Năm 1990, anh vào tới chung kết dù thể trạng không còn sung mãn. Và đến World Cup 1994, theo Cantona, Maradona hoàn toàn có thể lại vô địch thêm một lần nữa nếu không vướng vào những lùm xùm ngoài sân cỏ.

Eric Cantona nêu quan điểm về hai trong những cầu thủ xuất sắc nhất thế giới mọi thời đại.

Xem thêm
0
595 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật