Man Utd chơi chiêu: Đợi West Ham xuống hạng để ép giá mua Mateus Fernandes

Chelsea tung video tôn vinh Joao Pedro: Đòn đáp trả Ancelotti cực gắt

Cole Palmer hé lộ: Phòng thay đồ Chelsea "bùng nổ" khi nhắc đến HLV Alonso

Quang Đăng

Indonesia run sợ ĐT Việt Nam: Báo chí xứ Vạn đảo "cầu trời" trước Asian Cup 2027

Trước lễ bốc thăm vòng chung kết Asian Cup 2027, truyền thông Indonesia liên tục nhắc đến tuyển Việt Nam như đối thủ họ muốn tránh nhất. Báo chí xứ Vạn đảo cho rằng thầy trò huấn luyện viên Kim Sang-sik là đội bóng khó chịu bậc nhất nếu rơi chung bảng. Với huấn luyện viên John Herdman, đây cũng bị xem là kịch bản không mong muốn, bởi hai đội đã quá hiểu nhau sau nhiều lần đối đầu những năm gần đây.

Việt Nam lột xác, trở lại top 100 FIFA

Lý do khiến Indonesia lo lắng nằm ở sự thay đổi mạnh mẽ của tuyển Việt Nam về lực lượng lẫn phong độ. Sau chức vô địch ASEAN Cup 2024, “Những chiến binh sao Vàng” đã trở lại top 100 trên bảng xếp hạng FIFA. Dưới thời huấn luyện viên Kim Sang-sik, đội hình Việt Nam được tăng chất lượng nhờ dàn cầu thủ nhập tịch và Việt kiều như Nguyễn Xuân Son, Đỗ Hoàng Hên, Nguyễn Filip, Cao Pendant Quang Vinh. Cùng với đó, các trụ cột quen thuộc như Quang Hải, Văn Hậu, Hoàng Đức vẫn giữ vai trò nòng cốt trong lối chơi.

Indonesia sa sút, niềm tin dư luận lung lay

Ở chiều ngược lại, Indonesia đang trải qua giai đoạn thiếu ổn định sau khi thay đổi ban huấn luyện. Kể từ khi huấn luyện viên John Herdman tiếp quản, đội tuyển xứ Vạn đảo chỉ có một chiến thắng duy nhất từ tháng 10/2025 và hiện đứng hạng 122 FIFA. Việc thất bại trong cuộc đua vé dự World Cup 2026 khiến niềm tin của dư luận Indonesia vào đội nhà giảm sút đáng kể trước giải đấu châu lục.

Nguy cơ tái ngộ tại Asian Cup 2027

Lễ bốc thăm vòng chung kết Asian Cup 2027 diễn ra rạng sáng 10/5 tại Saudi Arabia theo giờ Việt Nam, với 24 đội chia thành 6 bảng. Theo phân nhóm hạt giống, Việt Nam nằm ở nhóm số 3 cùng Thái Lan, Bahrain, Trung Quốc, Palestine, Tajikistan. Indonesia thuộc nhóm số 4 với Singapore, Kyrgyzstan, CHDCND Triều Tiên. Việc hai đội ở hai nhóm hạt giống liền kề khiến khả năng Việt Nam và Indonesia rơi chung bảng là hoàn toàn hiện hữu.

0
7,3K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Thanh Minh

Giữa kế hoạch làm mới toàn diện tuyến giữa cho mùa giải trở lại cúp C1, Manchester United đang dồn sự tập trung vào một cái tên nổi bật: Matheus Fernandes của West Ham. Trong bối cảnh đội bóng London sa sút và gần như cầm chắc suất rớt hạng, tiền vệ 21 tuổi lại nổi lên như điểm sáng hiếm hoi, đủ để kéo sự chú ý từ Old Trafford.

Trụ cột hiếm hoi giữa mùa giải thảm họa

Fernandes gia nhập West Ham từ Southampton mùa hè năm ngoái với mức phí khoảng 42 triệu bảng. Dù cả hai đội bóng đều vật lộn với cuộc chiến trụ hạng, màn trình diễn của tiền vệ người Bồ Đào Nha được đánh giá là xứng đáng với số tiền bỏ ra. Trong một mùa giải u ám của thầy trò Nuno Espirito Santo, anh trở thành gương mặt nổi bật nhất, qua đó gần như chắc chắn giữ được chỗ đứng tại Ngoại hạng Anh ngay cả khi West Ham rớt hạng.

Trung tâm của kế hoạch 150 triệu bảng

Man Utd đang làm việc với ngân sách khoảng 150 triệu bảng cho riêng khu trung tuyến, trong bối cảnh Casemiro chuẩn bị ra đi và Manuel Ugarte cũng được dự đoán sẽ nối bước. Theo các nguồn tin, Fernandes được xếp là mục tiêu chính trong nhóm phương án ngoài các lựa chọn hàng đầu như Elliot Anderson, Aurelien Tchouameni hay Carlos Baleba. Anh được xem là giải pháp dài hạn, thậm chí có thể đá cặp hoặc kế thừa vai trò của đội trưởng Bruno Fernandes.

Thuận lợi trên bàn đàm phán

West Ham được cho là hét giá khoảng 70 triệu bảng, nhưng khả năng thương lượng của họ bị ảnh hưởng lớn bởi nguy cơ rớt hạng. Man Utd đã liên hệ với người đại diện của Fernandes và nhận được tín hiệu anh “rất muốn” tới Old Trafford. Việc cầu thủ này không góp mặt trong danh sách dự World Cup của Bồ Đào Nha cũng được đánh giá là giúp thương vụ dễ triển khai hơn, trong bối cảnh Arsenal và Paris Saint-Germain đều đang theo dõi sát sao.

Xem thêm
0
13,6K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Hiếu Lê

Man Utd đổi khí thế sau nửa mùa

Sau khi Michael Carrick lên tạm quyền thay Ruben Amorim từ tháng Một, Man Utd có nửa sau mùa giải Ngoại hạng rất ấn tượng, kết thúc ở vị trí thứ ba. Thành tích này gần như đảm bảo cho Carrick một bản hợp đồng dài hạn và đưa đội bóng trở lại sân chơi Champions League mùa tới.

Ngân sách tăng, nhu cầu lực lượng rõ ràng

Suất dự Champions League giúp ngân sách chuyển nhượng mùa hè của Man Utd dồi dào hơn. Đội bóng đã xác định cần bổ sung ít nhất hai tiền vệ, một hậu vệ trái và một cầu thủ chạy cánh trái. Trong bức tranh đó, họ muốn tăng chiều sâu hàng công, không chỉ về số lượng mà còn về khả năng xoay tua.

Vì sao Bowen lọt tầm ngắm

Jarrod Bowen của West Ham được Man Utd xem là một lựa chọn phù hợp cho mục tiêu tăng chiều sâu. Anh được đánh giá cao ở tính đa năng: sở trường là cánh phải, nhưng có thể đá trung phong và thậm chí được cân nhắc cho vị trí cánh trái. Chính khả năng di chuyển linh hoạt trên hàng công là lý do khiến Man Utd “kết” Bowen trong bối cảnh họ cần nhiều phương án xoay vòng cho mùa giải có thêm Champions League.

Thị trường cạnh tranh quanh một cái tên

Không chỉ Man Utd, Liverpool và Chelsea cũng được cho là quan tâm tới Bowen. Liverpool xem anh là phương án tăng lựa chọn trên hàng công. Chelsea, dù ưu tiên cầu thủ trẻ, vẫn cân nhắc bổ sung kinh nghiệm và coi Bowen là người có thể tạo cạnh tranh ở cánh phải, đồng thời dự phòng cho vị trí trung phong. Sự xuất hiện của nhiều “ông lớn” khiến bất kỳ thương vụ nào liên quan tới Bowen cũng sẽ không đơn giản.

West Ham và bài toán 100 triệu bảng

Nếu West Ham rớt hạng, họ được dự đoán phải bán người để thu về khoảng 100 triệu bảng, và Bowen là một trong những cái tên có thể mang lại khoản thu lớn. Điều này vô tình mở ra cơ hội cho Man Utd trong kế hoạch làm mới hàng công, khi họ đang tìm một cầu thủ vừa đá được nhiều vị trí, vừa đủ chất lượng cho đấu trường châu Âu.

Xem thêm
0
5,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nam Trần

World Cup 2026 đang đến gần và cuộc đua vô địch đã sớm hình thành những ứng viên rất rõ ràng. Dựa trên thứ hạng FIFA, thành tích vòng loại, chiều sâu đội hình và đánh giá từ thị trường dự đoán, 5 đội tuyển dưới đây đang sở hữu hồ sơ thuyết phục nhất cho hành trình chinh phục cúp vàng.

1. Pháp: Sức mạnh toàn diện của ứng viên số một

Pháp bước vào World Cup 2026 với vị thế của một trong những đội tuyển đáng sợ nhất thế giới. Đội bóng áo lam đang dẫn đầu bảng xếp hạng FIFA, đồng thời nằm trong nhóm có tỷ lệ vô địch cao nhất. Quan trọng hơn, họ không chỉ mạnh trên lý thuyết.

Ở vòng loại khu vực châu Âu, Pháp thể hiện sự ổn định đáng nể khi đứng đầu bảng D với 5 chiến thắng và 1 trận hòa. Đội hình của họ vẫn duy trì chiều sâu vượt trội, trải đều ở cả ba tuyến. Với Kylian Mbappé ở giai đoạn sung mãn, Pháp có một thủ lĩnh tấn công đủ khả năng định đoạt các trận đấu lớn. Kinh nghiệm vào chung kết World Cup 2022 cũng giúp họ trở thành đối thủ mà bất kỳ đội nào cũng phải e dè.

2. Tây Ban Nha: Nhà vô địch châu Âu đầy khí thế

Tây Ban Nha là đội tuyển có sự kết hợp lý tưởng giữa phong độ, hệ thống chiến thuật và bản lĩnh thi đấu. Sau chức vô địch châu Âu, “La Roja” tiếp tục chứng minh họ không chỉ là hiện tượng nhất thời.

Tại vòng loại World Cup 2026, Tây Ban Nha đứng đầu bảng E với 5 thắng, 1 hòa và hiệu số bàn thắng bại lên tới +19. Những con số ấy cho thấy khả năng kiểm soát thế trận, áp đặt lối chơi và kết liễu đối thủ rất đáng nể. Nếu Pháp mạnh nhờ chiều sâu đội hình, Tây Ban Nha lại nguy hiểm bởi cấu trúc thi đấu rõ ràng và tính gắn kết cao.

3. Anh: Thế hệ vàng đã đến lúc chín muồi

Tuyển Anh không còn là đội bóng chỉ được nhắc đến bằng tiềm năng. Họ đã đi qua nhiều giải đấu lớn, từ bán kết World Cup 2018, chung kết Euro 2020 đến bán kết Euro 2024. Kinh nghiệm ấy là nền tảng quan trọng cho tham vọng tại World Cup 2026.

Ở vòng loại, Anh gây ấn tượng mạnh với 8 trận toàn thắng, hiệu số +22. Đó là lời khẳng định về sự ổn định, tính kỷ luật và sức mạnh tấn công. Với một thế hệ cầu thủ đã quen với áp lực đỉnh cao, Anh hoàn toàn có cơ sở để tin vào lần bước cuối cùng tới ngôi vô địch.

4. Brazil: Chất lượng cá nhân có thể xoay chuyển mọi thứ

Brazil có thể chưa tạo cảm giác áp đảo tuyệt đối, nhưng không ai dám xem nhẹ đội bóng áo vàng-xanh. Họ vẫn nằm trong nhóm ứng viên hàng đầu nhờ chất lượng cá nhân vượt trội, đặc biệt ở hàng công.

Những ngôi sao như Vinícius Júnior hay Raphinha giúp Brazil luôn sở hữu khả năng tạo đột biến trong các trận cầu căng thẳng. Dưới thời Carlo Ancelotti, đội tuyển này còn được kỳ vọng sẽ tìm lại sự cân bằng giữa ngẫu hứng Nam Mỹ và tính tổ chức châu Âu. Nếu bộ máy vận hành trơn tru, Brazil có thể trở thành mối đe dọa lớn nhất ở vòng đấu loại trực tiếp.

5. Argentina: Bản lĩnh của nhà đương kim vô địch

Argentina vẫn xứng đáng có mặt trong nhóm ứng viên nặng ký. Họ là đương kim vô địch World Cup, đứng trong tốp đầu bảng xếp hạng FIFA và dẫn đầu vòng loại Nam Mỹ với khoảng cách an toàn so với phần còn lại.

Điểm mạnh lớn nhất của Argentina là bản lĩnh đã được kiểm chứng. Tập thể này hiểu cách sống sót qua những trận đấu áp lực, biết cách kiểm soát nhịp độ và tận dụng khoảnh khắc quyết định. Dù đang bước vào giai đoạn chuyển giao, Argentina vẫn mang dáng dấp của một nhà vô địch thực thụ. Tại World Cup 2026, đánh bại họ chắc chắn không phải nhiệm vụ dễ dàng.

Xem thêm
3
11,6K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Duy Tân

Thay đổi chưa từng có với khán giả Anh

Lần đầu tiên kể từ khi Cúp C1 được đổi tên thành Champions League, người hâm mộ tại Anh sẽ không còn được xem trận chung kết miễn phí. Trận Arsenal gặp Paris Saint-Germain trên sân Puskas ở Budapest ngày 30/5 chỉ xuất hiện trên nền tảng của TNT Sports hoặc HBO Max, đều yêu cầu đăng ký trả tiền.

Trước đây, khán giả Anh luôn có thể xem trận đấu đỉnh cao này mà không cần thuê kênh trả phí, từ thời ITV phát sóng giai đoạn 1992–2015 cho tới khi BT Sport rồi TNT Sports phát trực tuyến miễn phí trong gần một thập kỷ.

Ba trận chung kết, một chính sách thu phí

Không chỉ Champions League, hai trận chung kết cúp châu Âu còn lại cũng bị đưa hoàn toàn vào “vùng trả tiền”. Người xem muốn theo dõi Aston Villa gặp Freiburg ở Europa League và Crystal Palace đấu Rayo Vallecano tại Conference League đều phải có gói TNT Sports hoặc HBO Max.

TNT Sports hiện có mặt qua HBO Max, BT, Sky, Virgin Media hoặc Amazon PVC, với mức phí phổ biến từ 25 đến 34 bảng mỗi tháng. Gói HBO Max riêng tại Anh bắt đầu từ 4,99 bảng, tạo thêm một lớp rào cản nữa cho những ai chỉ muốn xem các trận chung kết.

Phản ứng khó chịu từ Uefa

Theo nguồn tin của tờ The Guardian, Uefa tỏ ra không hài lòng với việc TNT Sports thu phí toàn bộ ba trận chung kết, sau nhiều mùa cho phép phát miễn phí. Những nguồn tin này cho rằng cách làm mới đi ngược “tinh thần” của hợp đồng, trong đó có điều khoản yêu cầu nỗ lực tối đa để các trận chung kết được tiếp cận miễn phí.

Sự khó chịu của Uefa xuất phát từ việc các trận đấu được xem là “trận cầu đỉnh cao” của mùa giải châu Âu, vốn trước đây được coi như món quà chung cho người hâm mộ, nay bị khóa lại sau lớp thuê bao.

Bối cảnh bản quyền và tương lai TNT Sports

Quyết định siết chặt quyền xem miễn phí diễn ra trong bối cảnh TNT Sports, thuộc sở hữu Warner Bros Discovery, đã mất quyền phát sóng cả ba cúp châu Âu từ mùa 2027–2028. Paramount giành gói Champions League, còn Sky Sports thắng thầu Europa League và Conference League trong cuộc đấu giá bản quyền của Uefa năm ngoái.

Trong giai đoạn còn lại của hợp đồng hiện tại, TNT Sports vẫn nắm trọn quyền phát sóng tại Anh, đồng nghĩa họ có toàn quyền lựa chọn cách phân phối, dù điều đó đang gây tranh cãi giữa nhà đài, Uefa và người hâm mộ.

Xem thêm
1
6,6K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Đã lưu

Thanh Minh

Pep Guardiola và những hồ sơ hiếm hoi ông không thể nâng tầm ở Man City

Pep Guardiola đã biến Manchester City thành cỗ máy chiến thắng bền bỉ bậc nhất châu Âu, nhưng chính vì vậy những trường hợp ông không phát huy được hết khả năng lại càng đáng chú ý.

Trong gần một thập kỷ ở Etihad, số cầu thủ bị Pep bỏ lại phía sau không nhiều, song mỗi cái tên đều phơi ra những giới hạn nhất định về tài năng, sự phù hợp với hệ thống cùng khả năng thích nghi với cách chơi. Với một cầu thủ để thi đấu tốt trong cách vận hành của Pep, chỉ tài năng thôi có lẽ là chưa đủ.

Kalvin Phillips: Bản hợp đồng hỏng rõ nhất của kỷ nguyên Pep

Đây là trường hợp thất bại điển hình nhất. Kalvin Phillips đến Man City mùa hè 2022 với tư cách tuyển thủ Anh, từng là trụ cột của Leeds, nhưng đến tháng 2/2026 anh mới chỉ có 32 trận cho CLB, ghi 1 bàn, rồi liên tiếp phải đi theo dạng cho mượn.

Pep từng thừa nhận ông không thể trao cho Phillips số phút thi đấu xứng đáng và chính ông cũng cảm thấy có phần trách nhiệm. Với một HLV kiểm soát đội hình chặt chẽ như Pep, câu nói ấy gần như là dấu chấm hết cho tương lai của cựu sao Leeds United thời điểm đó. Cầu thủ người Anh không học được cách chơi tiền vệ trụ như những gì Man City mong muốn, còn Pep cũng không thể đưa phiên bản hay nhất của anh bước ra ánh sáng.

Sergio Gomez: Có tố chất nhưng không thành lời giải

Sergio Gomez là mẫu cầu thủ tưởng như rất hợp với Pep: kỹ thuật ổn, đa năng, có nhiều đất để phát triển. Nhưng hai mùa ở Man City lại trôi qua quá nhanh. Gomez rời Etihad vào tháng 7/2024 sau 38 trận trên mọi đấu trường, trong đó mùa 2023/24 anh chỉ có 15 lần ra sân và rất ít khi được trao vai trò thực sự quan trọng.

Điều đó nói lên khá nhiều vấn đề. City mua về một hậu vệ trái được đánh giá cao, nhưng Pep chưa bao giờ thật sự tin tưởng anh ở những trận đấu đòi hỏi độ chắc chắn và sức chịu va đập cao. 

Benjamin Mendy: đúng mẫu Pep cần, nhưng mẫn cảm với chấn thương

Mendy từng được chờ đợi sẽ mở ra cả một hành lang trái cho Man City. Anh nhanh, mạnh, tạt tốt, sẵn sàng dâng cao, tức là hội đủ nhiều phẩm chất của một hậu vệ biên mà Pep ưa thích. Nhưng bóng đá đỉnh cao không chỉ cần năng lực, mà còn đòi hỏi sự liên tục.

Mendy không có được điều đó. Từ 2017 đến 2021, anh chỉ chơi 75 trận cho Man City, quãng thời gian bị cắt vụn bởi những chấn thương nối tiếp nhau. Pep có trong tay đúng kiểu cầu thủ mình cần, nhưng rốt cuộc lại không thể nâng tầm anh ấy trở thành trụ cột chính của câu lạc bộ.

Claudio Bravo: Ý tưởng ban đầu thì tốt nhưng dần dần lộ rõ vấn đề

Bravo là dấu ấn rất rõ của Pep trong mùa đầu tiên ở Anh. Ông cần một thủ môn chơi chân để phát động từ tuyến dưới, vì thế Joe Hart bị đẩy đi không thương tiếc. Vấn đề là môi trường bóng đá tại Premier League không cho Bravo khoảng đệm để thích nghi. Anh bắt 22 trận Ngoại hạng Anh mùa 2016/17 rồi nhanh chóng mất vị trí khi Ederson xuất hiện.

Trong bốn năm ở City, Bravo chơi 61 trận cho đội một nhưng chỉ có thêm 7 lần đá chính ở Premier League sau mùa đầu tiên. Đây có thể đánh giá là một trong những thương vụ sai lầm nhất của cựu thuyền trưởng Barca trong quãng thời gian gắn bó với The Citizens.

Nolito: Bùng nổ từ sớm nhưng cũng nhanh chóng lụi tàn

Nolito từng khởi đầu đầy hứa hẹn, ghi 3 bàn chỉ sau 2 trận đầu ở Premier League và kết thúc mùa 2016/17 với 30 trận, 6 bàn. Nhưng nửa sau mùa ấy gần như cuốn anh khỏi guồng quay chính. Từ đầu năm 2017, Nolito mất dần vị trí, không còn giữ được ảnh hưởng và rời City chỉ sau một mùa. Pep đưa về một cầu thủ ông hiểu rất rõ tiềm năng, tin rằng có thể phát triển đúng lộ trình, nhưng cuối cùng vẫn chịu thua trong cuộc cạnh tranh khắc nghiệt ở Etihad.

Những cái tên ấy nhắc lại một điều rất đáng nói về Pep Guardiola. Ông xây nên một hệ thống gần như hoàn hảo, nhưng cũng vì thế mà hệ thống ấy cực kỳ kén người. Ai không hòa vào được nhịp vận hành, dù vì chuyên môn, thể chất hay hoàn cảnh, đều dễ bị bật ra ngoài. Và đó chính là lý do những cầu thủ Pep không nâng tầm được ở Man City luôn đáng bàn hơn bình thường: họ không thiếu danh tiếng, chỉ là không vượt qua nổi chuẩn mực quá cao của nửa xanh thành Manchester.

Xem thêm
2
7,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật