U23 Trung Quốc: Đối thủ "trong mơ" của U23 Việt Nam tại bán kết U23 Châu Á đã lộ diện

Nền tảng chơi bóng đang rõ nét: Bóng đá Việt Nam sẽ tiệm cận trình độ Châu lục và Thế giới ?

Dấu ấn của tân HLV Carrick: Dùng Cunha làm "quân bài tẩy" để kết liễu Man City

Xuân Nam

Amorim đã sai: HLV Carrick cao tay, giúp Mainoo thi đấu "bùng nổ" trước Man City

Định kiến và sự lãng phí tài năng
Trong suốt nhiều tháng, Kobbie Mainoo phải sống dưới cái bóng của những định kiến do cựu huấn luyện viên Ruben Amorim tạo ra. Dù sở hữu tiềm năng lớn, Mainoo chỉ được xem là phương án dự phòng cho Bruno Fernandes. Ngay cả khi Bruno dính chấn thương, Amorim vẫn không trao cơ hội cho Mainoo, viện dẫn những lý do chung chung về thể lực, phong độ và tâm lý. Điều này khiến tiền vệ trẻ cảm thấy bức bối, thậm chí muốn rời khỏi Old Trafford để tìm kiếm cơ hội phát triển sự nghiệp.

Bước ngoặt dưới thời Michael Carrick
Sự xuất hiện của Michael Carrick trên băng ghế huấn luyện đã thay đổi hoàn toàn cục diện. Ngay trong lần đầu tiên được đá chính tại Ngoại hạng Anh mùa này trước Man City, Mainoo đã không phụ sự kỳ vọng. Anh thi đấu như một chiến binh thực thụ, hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao, từ phòng ngự đến phát động tấn công. Màn trình diễn ấn tượng này là lời đáp trả đanh thép gửi đến những đánh giá sai lầm của Amorim trước đó.

Khẳng định giá trị bản thân
Trận đấu với Man City là minh chứng rõ ràng nhất cho sự trưởng thành của Mainoo. Anh không chỉ hoạt động không biết mệt mỏi suốt 90 phút mà còn thể hiện khả năng đọc trận đấu, cắt đứt các đường chuyền của đối phương và hỗ trợ đồng đội thoát pressing hiệu quả. Sự xuất sắc của Mainoo đã giúp MU giữ vững khu trung tuyến trước sức ép của đối thủ mạnh.

Thông điệp gửi đến người cũ
Sự tỏa sáng của Mainoo dưới thời Carrick không chỉ là thành quả cá nhân mà còn là minh chứng cho tầm quan trọng của việc đặt niềm tin đúng chỗ. Nếu tiếp tục duy trì phong độ này, Mainoo hoàn toàn có thể trở thành trụ cột mới của MU, đồng thời khiến Amorim phải tiếc nuối vì những định kiến sai lầm trong quá khứ.

0
3,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Đình Quý

Được khoác áo Real Madrid là giấc mơ của bất kỳ cầu thủ nào. Họ sở hữu toàn những ngôi sao hàng đầu, nhưng lạ ở chỗ, đội bóng ấy không phải lúc nào cũng “bật” lên như một tập thể đúng nghĩa. Cảm giác đó, tôi từng thấy rõ hơn ở Tottenham — nơi bạn được đối xử như người trong gia đình.

Tôi đã chạm tới giấc mơ lớn nhất đời mình. Ngay cả một đứa trẻ cũng mơ được chơi cho Real Madrid, huống chi mẹ tôi còn là người Tây Ban Nha. Chỉ cần bước chân vào Valdebebas thôi, bạn sẽ lập tức cảm nhận được sự vĩ đại của CLB này.

Nhưng vinh quang đi kèm áp lực khủng khiếp. Ngay cả những huyền thoại như Ronaldo hay Raúl cũng không ngoại lệ. Chỉ cần hai trận liền không ghi bàn, ban lãnh đạo đã bắt đầu nghĩ đến chuyện bán bạn.

Có lần sau buổi tập, tôi và Cristiano Ronaldo ở lại sân để tập đá phạt. Cậu ta sút không dưới 30 quả, nhưng chẳng quả nào đi vào lưới. Đến lượt tôi, ngay cú sút đầu tiên đã thành bàn. Tôi quay sang trêu:
“Đá phạt phải thế này mới gọi là đá chứ, nhóc.”

Rồi đến ngày thi đấu. Cristiano kiếm được một quả đá phạt và tự mình ghi bàn. Sau đó cậu ta tiến lại gần tôi, cười nửa miệng:
“Thế nào ông anh? Sút thế này mới gọi là đỉnh cao. Ông anh vẫn còn non lắm.”

— Rafael van der Vaart kể về Real Madrid

Xem thêm
0
57 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật