🔥 Rực lửa lượt trận cuối bảng A U23 châu Á

Thủ môn cao gần 2m bên phía Saudi Arabia thách thức U23 Việt Nam: "Tôi sẽ khiến chân sút của họ tắt điện!"

Sự ra đi đột ngột của Lê Công Tiển: Mất mát lớn cho làng thể thao Việt Nam

Rahni Moreau Nguyen: Tài năng trẻ gốc Việt thử sức tại V.League

Nguyễn Thông

60 triệu bảng cho McTominay: Man Utd có dám sửa sai trước sự quan tâm của Tottenham, Arsenal?

Khủng hoảng nhân sự và hệ lụy từ quyết định bán người
Manchester United đang trải qua một trong những giai đoạn khó khăn nhất về mặt lực lượng trong nhiều năm trở lại đây. Cơn bão chấn thương cùng việc các trụ cột phải trở về phục vụ ĐTQG tại AFCON đã khiến đội hình của HLV Ruben Amorim trở nên mỏng manh. Trong bối cảnh đó, việc từng bán đi Scott McTominay – một cầu thủ đa năng, giàu kinh nghiệm – để cân đối tài chính đang trở thành chủ đề gây tranh cãi lớn trong nội bộ và cộng đồng người hâm mộ.

McTominay tỏa sáng, Man Utd tiếc nuối
Sự thăng hoa của McTominay tại Napoli là minh chứng rõ ràng cho sai lầm trong khâu đánh giá và sử dụng nhân sự của Man Utd. Không chỉ giúp Napoli giành Scudetto, anh còn được vinh danh là Cầu thủ xuất sắc nhất Serie A và lọt vào top 20 Quả bóng vàng. Những con số ấn tượng ở mùa giải này tiếp tục khẳng định giá trị của anh, khiến “Quỷ đỏ” không khỏi tiếc nuối khi nhìn lại quyết định của mình.

Thị trường chuyển nhượng: Cơ hội và thách thức
Napoli hiện đang gặp khó khăn về tài chính và sẵn sàng lắng nghe các đề nghị chuyển nhượng, với mức giá khoảng 60 triệu bảng. Tuy nhiên, không chỉ Man Utd mà cả Tottenham, Arsenal và Newcastle đều đang nhắm tới McTominay. Điều này khiến cuộc đua trở nên khốc liệt và buộc Man Utd phải cân nhắc kỹ lưỡng về chiến lược chuyển nhượng cũng như khả năng tài chính của mình.

Liệu INEOS có thể sửa sai?
Sự xuất hiện của INEOS với tiềm lực tài chính mạnh mẽ được kỳ vọng sẽ giúp Man Utd sửa chữa sai lầm trong quá khứ. Tuy nhiên, việc đưa McTominay trở lại không chỉ là vấn đề tiền bạc mà còn là bài toán về niềm tin, chiến lược phát triển dài hạn và khả năng cạnh tranh với các đối thủ lớn trên thị trường chuyển nhượng. Đây sẽ là phép thử quan trọng cho tham vọng phục hưng của “Quỷ đỏ”.

0
718 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Duy Tân

Khủng hoảng hàng thủ buộc Real Madrid phải hành động
Real Madrid đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng ở hàng phòng ngự khi các trụ cột như David Alaba và Antonio Rudiger chuẩn bị hết hạn hợp đồng vào mùa hè tới, trong khi Eder Militao liên tục dính chấn thương. Những tài năng trẻ như Dean Huijsen hay Raul Ascencio vẫn còn quá non kinh nghiệm để gánh vác trọng trách lớn. Trước tình hình này, ban lãnh đạo đội bóng Hoàng gia Tây Ban Nha buộc phải lên kế hoạch chiêu mộ một trung vệ đẳng cấp nhằm củng cố sức mạnh cho mùa giải mới.

Romero – mảnh ghép hoàn hảo được Alonso phê duyệt
Theo nguồn tin từ Fichajes, Cristian Romero của Tottenham Hotspur đã trở thành mục tiêu hàng đầu của Real Madrid. Đáng chú ý, thương vụ này đã nhận được sự "phê duyệt cuối cùng" từ HLV Xabi Alonso, người đánh giá rất cao tài năng và bản lĩnh của nhà vô địch World Cup. Alonso tin rằng Romero chính là mảnh ghép lý tưởng để giải quyết những vấn đề nơi tuyến dưới của Los Blancos, đặc biệt trong bối cảnh đội bóng cần một thủ lĩnh mới ở hàng phòng ngự.

Thách thức lớn từ Tottenham và bản hợp đồng dài hạn
Dù Real Madrid dự kiến sẽ gửi lời đề nghị lên tới 80 triệu euro để thuyết phục Tottenham nhả người, nhưng thương vụ này không hề dễ dàng. Romero hiện còn hợp đồng với "Gà trống" đến năm 2029 và đang là cầu thủ hưởng lương cao nhất CLB, với mức thu nhập có thể lên tới 200.000 bảng/tuần. Tottenham chắc chắn không muốn mất đi ngôi sao sáng nhất của mình, nhất là khi Romero đang có phong độ cực cao và liên tục lập kỷ lục tại Ngoại hạng Anh.

Tương lai Romero vẫn là dấu hỏi lớn
Ngoài những vấn đề chuyên môn, tương lai của Romero tại Tottenham cũng đang bị đặt dấu hỏi khi xuất hiện thông tin anh có thể cân nhắc ra đi nếu HLV Thomas Frank không nhận được sự hậu thuẫn xứng đáng từ ban lãnh đạo. Dù khả năng thực hiện thương vụ bom tấn ngay trong kỳ chuyển nhượng mùa Đông là không cao, Real Madrid vẫn theo dõi sát sao và sẵn sàng hành động khi thời cơ chín muồi.

Xem thêm
0
220 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Kiệt

Đừng quên, Fletcher chỉ là HLV tạm quyền của MU trong vài trận

Trận thua 1-2 trước Brighton ngay tại Old Trafford ở vòng 3 FA Cup đêm qua không đơn thuần là một thất bại về mặt tỷ số. Đó giống như một lát cắt phơi bày trọn vẹn thực trạng đáng báo động của Manchester United lúc này: một tập thể rời rạc, thiếu niềm tin, thiếu bản sắc và quan trọng hơn cả là thiếu một con đường ổn định để bám víu. Brighton ghi hai bàn nhờ Brajan Gruda và Danny Welbeck, MU chỉ gỡ được một bàn muộn của Benjamin Šeško trước khi mọi hy vọng tắt hẳn bởi tấm thẻ đỏ ở cuối trận. Nhưng điều đọng lại sau tiếng còi mãn cuộc không nằm ở bảng tỷ số, mà ở cảm giác quen thuộc đến đáng sợ: MU lại thêm một lần bế tắc trên nhiều phương diện.

Mọi thứ không chỉ dừng lại ở trận thua Brighton

Sau trận đấu, Darren Fletcher thẳng thắn thừa nhận đội bóng đang “mong manh”, thiếu năng lượng, thiếu sự kết nối và không có được nhịp chơi ổn định. Đó là một đánh giá rất đúng với những gì diễn ra trên sân. Tuy nhiên, cũng từ đây cần nhìn rõ một điều: đổ hết trách nhiệm lên vai Fletcher là không công bằng. Ông chỉ là HLV tạm quyền, được đưa lên trong thế bị động, không phải người xây dựng đội hình, không phải người lựa chọn chiến thuật dài hạn, càng không phải người quyết định con đường mà MU đã và đang đi.

Căn nguyên sâu xa hơn nằm ở một vấn đề đã tồn tại suốt hơn một thập kỷ: văn hóa sa thải huấn luyện viên vô tội vạ. Kể từ khi Sir Alex Ferguson rời ghế vào năm 2013, MU đã trải qua hơn 10 đời HLV, cả chính thức lẫn tạm quyền. Mỗi triều đại mới đều bắt đầu bằng những lời hứa hẹn về tái thiết, làn gió mới, dự án dài hơi, để rồi kết thúc trong sự vội vàng và dang dở. Hệ quả là đội bóng chưa bao giờ có đủ thời gian để hoàn thiện một chu kỳ chiến thuật trọn vẹn, cũng chưa bao giờ thực sự xây dựng được một bản sắc ổn định.

Trường hợp của Ruben Amorim là ví dụ mới nhất và điển hình nhất. Ông bị sa thải sau 14 tháng, sau một mùa hè MU đầu tư rất mạnh tay cho đội hình hiện tại để phục vụ hệ thống 3-4-3 mà chính Amorim theo đuổi. Mùa hè 2025, MU chi khoảng 200 triệu bảng để mang về những cái tên như Benjamin Šeško, Matheus Cunha và Bryan Mbeumo. Riêng Šeško là thương vụ có tổng giá trị lên tới 85 triệu euro, Cunha có mức phí 62,5 triệu bảng, còn Mbeumo là 70 triệu bảng. Đây không phải những bản hợp đồng ngẫu nhiên, mà được tuyển chọn để phù hợp với cách vận hành, cách di chuyển và cấu trúc tấn công mà Amorim xây dựng.

Thế nhưng, khi dự án còn chưa kịp định hình rõ nét, MU lại “đập đi xây lại” thêm một lần nữa. Amorim ra đi, chiến thuật thay đổi, sơ đồ cũng bị điều chỉnh, và những cầu thủ vừa được mua về lập tức rơi vào trạng thái lạc nhịp. Trận hòa 2-2 với Burnley là dấu hiệu đầu tiên: MU cầm bóng nhiều, tạo ra không ít cơ hội, nhưng chơi thiếu mạch lạc và không thể kết liễu đối thủ. Đến trận gặp Brighton, sự lạ lẫm càng bộc lộ rõ hơn. Các mảng miếng tấn công rời rạc, những cầu thủ như Šeško, Cunha không còn phát huy được những điểm mạnh nhất của họ như một vài thời điểm dưới thời Amorim trước đây. Đó không phải vấn đề về chất lượng cá nhân, mà là hệ quả trực tiếp của việc thay đổi hệ thống giữa chừng.

Đừng đổ trách nhiệm lên đầu Fletcher, bởi ông không có lỗi

Trong bối cảnh đó, Fletcher gần như chỉ có thể “chữa cháy”. Ông không có giai đoạn tiền mùa giải, không có thời gian, cũng không có đủ quyền lực để tái cấu trúc đội bóng. Yêu cầu dành cho ông chỉ đơn giản là giữ cho con tàu không trật bánh quá nhanh trước khi ban lãnh đạo tìm kiếm được một người xứng đáng hơn. Vì thế, mọi sự chỉ trích hướng vào Fletcher thực chất là đang né tránh câu hỏi quan trọng hơn: ai đã đặt MU vào tình thế này? Đó chắc chắn phải là ban lãnh đạo, là Sir Jim và nhà INEOS.

Thực tế, sau thất bại trước Brighton, MU đã chính thức dừng bước ở cả FA Cup lẫn Carabao Cup, lần đầu tiên bị loại sớm ở hai cúp quốc nội kể từ đầu thập niên 1980. Mục tiêu còn lại chỉ là Premier League, nơi họ đang đứng thứ 7 và vẫn còn hy vọng đua suất dự cúp châu Âu khi khoảng cách với nhóm phía trên không quá lớn. Tuy nhiên, ngay cả mục tiêu ấy lúc này cũng mang tính cầm cự nhiều hơn là tham vọng. Ban lãnh đạo đang cân nhắc các phương án HLV tạm quyền tiếp theo, trong khi đội bóng chuẩn bị bước vào những trận đấu áp lực cao như derby Manchester.

MU có thể làm gì trong tình cảnh “tiến thoái lưỡng nan” hiện tại?

Xa hơn, câu chuyện của MU không còn là chuyện một trận thua, một huấn luyện viên hay một kỳ chuyển nhượng. Vấn đề nằm ở tư duy quản trị. Nếu tiếp tục sa thải HLV khi dự án chưa kịp thành hình, nếu tiếp tục mua cầu thủ theo triết lý của người hôm nay rồi buộc họ phải đá theo triết lý của người khác vào ngày mai, MU sẽ còn loay hoay rất lâu. Có thể là 4 năm, 5 năm, thậm chí lâu hơn nữa. Không có con đường tắt cho một đội bóng đã tự trói mình trong vòng luẩn quẩn suốt hơn 10 năm qua.

MU chỉ có thể thay đổi khi chấp nhận trả giá cho sự ổn định: kiên nhẫn với một hướng đi, chấp nhận những cú ngã trong ngắn hạn để xây dựng nền móng dài hạn. Còn nếu văn hóa “trảm tướng để xoa dịu dư luận” vẫn tiếp diễn, thì dù HLV nào đến, dù có chi thêm bao nhiêu tiền nữa, Old Trafford vẫn sẽ tiếp tục chứng kiến những đêm thất vọng quen thuộc như trận thua Brighton vừa qua.

Xem thêm
0
161 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

El Clasico – Sân khấu của những bất ngờ
Những trận El Clasico luôn chứa đựng kịch tính và bất ngờ, và chung kết Siêu cúp Tây Ban Nha 2026 không phải ngoại lệ. Barca đã thể hiện sức mạnh vượt trội, vận hành như một cỗ máy hoàn hảo dưới sự dẫn dắt của Hansi Flick. Real Madrid dù có những khoảnh khắc vùng lên, đặc biệt là bàn gỡ hòa của Vinicius, nhưng vẫn không thể ngăn cản được sự tỏa sáng của Raphinha.

Raphinha – Thủ lĩnh mới của Barca
Trong hai trận chung kết Siêu cúp gần nhất, Raphinha đều lập cú đúp, trở thành cầu thủ duy nhất làm được điều này trong 12 trận chung kết gần đây giữa Barca và Real. Anh đã ghi 67 bàn sau 162 trận cho Barca, một con số ấn tượng, đặc biệt khi anh từng phải nghỉ thi đấu vì chấn thương. Sự mạnh mẽ về cá tính và bản lĩnh trong các trận cầu lớn đã giúp Raphinha trở thành thủ lĩnh thực sự của đội bóng xứ Catalunya.

Động lực từ sự thiếu công nhận
Việc không được FIFA vinh danh trong đội hình tiêu biểu năm đã trở thành động lực để Raphinha bùng nổ hơn nữa. Anh kết thúc Siêu cúp với 4 bàn thắng, 1 kiến tạo và 2 danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất, góp công lớn giúp Barca giành danh hiệu đầu tiên của mùa giải. Dù bỏ lỡ một số cơ hội, nhưng Raphinha vẫn là mắt xích quan trọng nhất, giúp Barca khẳng định sự thống trị trước Real Madrid và trên đấu trường quốc nội.

Xem thêm
0
345 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Minh

Trận cầu đỉnh cao và những va chạm nảy lửa
Trận chung kết siêu cúp Tây Ban Nha 2026 giữa Barcelona và Real Madrid không chỉ hấp dẫn bởi tỷ số sít sao mà còn bởi những tình huống căng thẳng trên sân. Dù Barcelona giành chiến thắng 3-2 nhờ cú đúp của Raphinha, tâm điểm chú ý lại đổ dồn vào màn va chạm gay gắt giữa Lamine Yamal và Dean Huijsen. Sự kiện này đã làm lu mờ phần nào niềm vui chiến thắng của đội bóng xứ Catalan.

Yamal mất kiểm soát trước sức ép
Lamine Yamal, tài năng trẻ được kỳ vọng của Barcelona, đã có một ngày thi đấu không như ý khi bị các cầu thủ Real Madrid phong tỏa chặt chẽ. Sự ức chế lên đến đỉnh điểm trong hiệp hai, khi một pha vào bóng thô bạo của Huijsen nhắm vào đồng đội khiến Yamal không giữ được bình tĩnh. Anh lao về phía trung vệ đối phương, liên tục xô đẩy và to tiếng, buộc trọng tài cùng các cầu thủ phải can thiệp quyết liệt để tránh sự việc đi quá xa.

Hệ lụy cho đội tuyển Tây Ban Nha
Điều đáng lo ngại là ngay cả khi đã được can ngăn, Yamal và Huijsen vẫn tiếp tục lời qua tiếng lại, không có dấu hiệu hạ nhiệt. Sự xích mích công khai này đặt ra thách thức lớn cho HLV trưởng đội tuyển Tây Ban Nha, Luis de la Fuente. Cả hai đều là những trụ cột được kỳ vọng trong chiến dịch World Cup 2026, và nếu không giải quyết ổn thỏa, mâu thuẫn này có thể ảnh hưởng tiêu cực đến sự đoàn kết của La Roja trong tương lai gần.

Xem thêm
0
112 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Hường Cao

Khởi đầu đầy sóng gió
U23 Thái Lan bước vào vòng chung kết U23 châu Á 2026 với nhiều kỳ vọng, nhưng ngay trận ra quân đã phải nhận gáo nước lạnh khi để thua ngược U23 Australia và mất người vì thẻ đỏ. Kết quả này đẩy thầy trò HLV Thawatchai Damrong-Ongtrakul vào thế khó, đứng trước nguy cơ bị loại sớm nếu tiếp tục trắng tay ở lượt trận thứ hai.

Trận hòa quý giá trước U23 Iraq
Đối đầu U23 Iraq trong bối cảnh buộc phải có điểm để nuôi hy vọng đi tiếp, U23 Thái Lan đã thể hiện bản lĩnh khi cầm hòa đối thủ 1-1. Dù kết quả này chưa thể giúp họ bứt phá trên bảng xếp hạng, nhưng lại mang ý nghĩa sống còn, giúp “Voi chiến trẻ” tiếp tục nuôi hy vọng vào tấm vé tứ kết.

Cục diện bảng D đầy bất ngờ
Sau hai lượt trận, bảng D trở nên khó lường hơn bao giờ hết. U23 Trung Quốc bất ngờ vươn lên dẫn đầu với 4 điểm, tiếp theo là U23 Australia (3 điểm) và U23 Iraq (2 điểm). U23 Thái Lan dù đứng cuối với chỉ 1 điểm, nhưng vẫn còn nguyên cơ hội đi tiếp nhờ quyền tự quyết ở lượt trận cuối.

Trận chung kết định đoạt số phận
Ở lượt trận cuối, U23 Thái Lan sẽ đối đầu U23 Trung Quốc – trận đấu được xem như “chung kết” của bảng D. Nếu giành chiến thắng, họ sẽ có cùng 4 điểm với đối thủ nhưng chắc chắn xếp trên nhờ chỉ số đối đầu trực tiếp. Khi đó, bất chấp kết quả trận còn lại, tấm vé vào tứ kết sẽ thuộc về đại diện Đông Nam Á. Ngược lại, một trận hòa hoặc thua sẽ đồng nghĩa với việc phải dừng bước. Đây là thời điểm để U23 Thái Lan chứng minh bản lĩnh và khát vọng của mình.

Xem thêm
3
15,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật