Tin tức bóng đá, thể thao, giải trí | Đọc báo tin tức 24h online mới nhất

Sao chẳng giữ anh?

Thứ Sáu, ngày 28/12/2012 08:19 AM (GMT+7)

Cả anh và tôi đều giống nhau, không ai chịu nhường nhịn ai…

Chia sẻ trên Fanpage Chia sẻ bài viết này trên trên Facebook Chia sẻ bài viết này trên trên G+

Mỗi năm Tết đến, tôi lại cảm thấy chạnh lòng. Hơn 10 năm đã trôi qua, kể từ đêm giao thừa buồn tẻ đó. Anh không chờ đến thời khắc thiêng liêng đón giao thừa cùng mẹ con tôi, lặng lẽ xách va li ra khỏi nhà. Cô con gái 7 tuổi của tôi ngác ngơ hỏi: “Ba đi đâu vậy mẹ?”. Khi bóng chồng đã khuất hẳn, nó òa khóc và đòi tôi phải tìm ba về ngay. Tôi ôm nó vào lòng, nước mắt chảy dài, lòng nghẹn ngào không thể giải thích cho con hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Chúng tôi chia tay nhau nhẹ nhàng nhưng nỗi đau dằn vặt lại theo tôi suốt những ngày đơn côi một mình. Chẳng có những lời trách móc, luận tội nặng nề giống như nhiều cuộc chia ly khác. Cơn tự ái bốc lên ngùn ngụt và tôi chỉ muốn đạp đổ tất cả nhưng phải cầm lòng. Anh thú tội là đã có người phụ nữ khác vì không được tôi quan tâm, không được tôi yêu chiều. Nghe anh thốt ra những lời cạn nghĩa, cạn tình, tôi chết lặng… Từ ngày lấy anh, tôi đã cố gắng để có được chỗ làm tốt hơn. Vậy mà, anh lại quay lưng, phủ nhận tất cả và đổ lỗi do tôi “không quan tâm”. Vậy thì tôi cũng nhận được sự sẻ chia, thông cảm nào từ anh? Nuốt nước mắt vào trong, tôi bộc bạch: “Em vẫn yêu anh, vẫn cần anh nhưng không van xin anh ở lại, nếu trái tim anh đã nguội tình với em…”.

Sau khi anh đi, tôi hụt hẫng mất vài tháng nhưng lấy lại tinh thần khá nhanh. Với bản tính mạnh mẽ, tự lập, tôi tự nhủ phải ngẩng cao đầu, không để anh ấy thấy mình gục ngã. Tôi lao vào công việc, học thêm nhiều bằng cấp lẫn ngoại ngữ và thành danh khá nhanh ở một công ty có vốn nước ngoài. Nói thật là vừa lo kiếm tiền, vừa nuôi con nên tôi chẳng còn thời gian buồn rầu, than thân trách phận. Rồi thời gian trôi qua, tôi cũng hội đủ những gì cần có ở một phụ nữ hiện đại. Đó là công việc ổn định, thu nhập cao, nhà cửa đàng hoàng và có xe hơi riêng. Người cũ của tôi cũng có gia đình riêng, có thêm 2 con nhỏ nhưng vẫn thường ghé về thăm con gái. Thấy cha con họ quấn quýt tôi cũng nhẹ lòng. Mỗi lần anh ấy đến tôi ít thăm hỏi về cuộc sống riêng và chỉ biết vài thông tin qua con gái. Nghe nói anh ấy cũng thành đạt, cuộc sống cũng bình yên và con gái tôi cũng làm quen với gia đình mới của cha. Nó khen vợ bố trẻ hơn mẹ và hiền hơn mẹ. Cô ấy làm nghề giáo, dạy môn văn cấp 2. Tôi cười và nói vui: “Chắc vì lẽ đó, ba bỏ mẹ…”. Vì vẫn được tình yêu thương từ bố mẹ nên con gái tôi ít hụt hẫng, nó học giỏi và tự tin. Bây giờ, cháu đã bước vào năm thứ nhất của một trường đại học lớn.

Tuy bước qua tuổi tứ tuần nhưng tôi vẫn giữ vóc dáng thon gọn, vẻ mặt tự tin, ánh mắt giàu nghị lực. Cũng có nhiều người đàn ông có ý định đến với tôi nhưng suy xét được hơn nên tôi tìm cách từ chối hoặc chỉ thích làm bạn. Vì thế, tôi vẫn là một người đàn bà đơn chiếc. Hiểu và thương mẹ, con gái tôi luôn tán đồng việc mẹ phải có người đàn ông làm bạn. Thế nhưng, trái tim tôi đã chai sạn. Tôi sợ mình không làm tròn bổn phận làm vợ như nhiều người đàn ông Việt hay đòi hỏi. Hơn nữa quen sống tự do, giờ lại phải phục tùng, vướng bận vì người khác, tôi cảm thấy e ngại.

Sao chẳng giữ anh? - 1

Hình như đến lúc này, chúng tôi mới hiểu rõ mình đã để mất hạnh phúc (Ảnh minh họa)

Rồi một buổi tối cuối năm, đang ở nhà một mình, nghe tiếng chuông, tôi chạy ra mở cửa và thấy chồng cũ đến thăm con. Nhìn ánh mắt hơi lạ của anh ấy, chẳng hiểu sao tôi thấy ngượng ngùng, bối rối. Tôi nói con bé có tiệc chia tay bạn bè nên về trễ. Anh đứng tần ngần và buông lời: “Anh vào chơi với em được không?”. Chẳng suy nghĩ gì, tôi gật đầu. Lâu lắm rồi, kể từ ngày đường ai nấy đi, chúng tôi mới ngồi lại với nhau. Tôi pha trà mời anh uống và thăm hỏi vài câu vô thưởng vô phạt. Còn anh trả lời ngắn gọn rồi ngồi im ngắm nhìn phòng khách. Hình như anh ấy cũng cảm thấy ngượng ngùng. Ánh mắt anh dừng lại nơi kệ gỗ và ngắm nhìn chiếc đèn bàn màu vàng đã ố màu. Tôi cũng dõi mắt nhìn theo và cảm thấy kỷ niệm xưa ùa về…

Chúng tôi đã từng có một mối tình đẹp và lãng mạn như thi ca. Chúng tôi đã từng hòa chung nhịp đập, tan chảy trong niềm vui được sống bên nhau, đón chào đứa con đầu lòng… Ngày mới quen nhau, anh đã đi khắp Sài Gòn kiếm bằng được chiếc đèn màu vàng này để tặng tôi nhân dịp sinh nhật. Biết tôi rất thích màu vàng nên thường sưu tầm những món đồ lạ, màu vàng tặng tôi. Rồi anh đứng dậy và nói: “Em vẫn lưu giữ món quà nhỏ này ư?”. Tôi cười và trả lời: “Em vẫn giữ lại tất cả, trừ thời gian và anh…”. Tỏ vẻ bối rối, anh cầm ly nước lên uống rồi giữ nó trong tay mân mê như thể không có gì bấu víu tốt hơn. Anh bộc bạch: “Gần 20 năm đã qua. Chúng ta đã già rồi và tự hỏi mình đã lượm hái được gì từ cuộc sống và đành đoạn bỏ mất những gì đáng giá hả em. Chúng ta mải đi tìm những gì gọi là mới lạ, công danh, sự nghiệp nhưng lại không hiểu có những quý giá nhất mà không biết giữ gìn. Đó là tình yêu, là cuộc sống, là mái nhà bình yên…”.

Nói rồi anh kể lại những ngày tháng trôi qua với mình thật nặng nề. Anh khẽ nói: Giá lúc đó, em đừng lạnh lùng để anh xách va li ra khỏi nhà. Giá như lúc đó em van xin anh ở lại thì có lẽ anh đã chùng lòng, khó bước chân ra đi. Thời trẻ, người ta luôn tỏ ra dũng khí, chứng tỏ bản thân và thể hiện hơn thua với người khác. Cái tôi quá lớn đã lấn át sự khôn ngoan, tế nhị. Cả anh và tôi đều giống nhau, không ai chịu nhường nhịn ai…

Tôi đã hiểu vì sao anh ngoại tình và tự chọn lối thoát ra đi. Thời trẻ, cái tôi của tôi rất lớn nên tôi không thể thứ tha, không chấp nhận mình bị “cắm sừng”. Thời trẻ, tôi bồng bột và cố chấp. Mỗi người đều cho mình đúng nên chúng tôi không thể hàn gắn, không thể bước chung một con đường. Thì ra, tuy có gia đình mới nhưng anh chẳng vui gì. Vợ anh hiền lành, tốt bụng nhưng không thể chia sẻ và thấu hiểu anh như người bạn tâm giao. Còn tôi đơn côi một bóng đi về nhưng vẫn nhớ anh, vẫn nuối tiếc tình yêu ngọt ngào thời còn ở giảng đường, thời mới kết hôn nghèo khó nhưng tràn ngập tình yêu thương. Chỉ vì không ai nhịn ai, chỉ vì cố chấp và không biết cách giữ anh, tôi đã đánh mất người mà mình yêu quý.

Khoảng khắc giữa chúng tôi thật gần và có điều gì đó thật lạ lùng đang trỗi dậy. Hình như đến lúc này, chúng tôi mới hiểu rõ mình đã để mất hạnh phúc. Thế nhưng, mọi thứ đã an bài, chúng tôi không thể sửa sai…

Theo Hà Như (Hạnh phúc gia đình)
Chia sẻ trên Fanpage Chia sẻ bài viết này trên trên Facebook Chia sẻ bài viết này trên trên G+
Dành riêng cho phái đẹp
Về trang chủ 24h Về đầu trang