Tin tức bóng đá, thể thao, giải trí | Đọc báo tin tức 24h mới nhất

“Bar ôm” Nhật giữa lòng Hà Nội (P.2)

Thứ Sáu, ngày 23/11/2012 10:48 AM (GMT+7)

Công việc nhẹ nhàng, thu nhập khá, lại có cơ hội làm giàu từ “vốn liếng” trời cho mà không ít những bạn gái sinh viên trẻ dấn thân vào nơi lắm cạm bẫy...

Chia sẻ trên Fanpage Chia sẻ bài viết này trên trên Facebook Chia sẻ bài viết này trên trên G+

Ngày thứ 4, cũng là ngày cuối cùng vào vai ca nữ "tay vịn", tôi đã gặp và được những “đồng nghiệp” tâm sự những câu chuyện đầy nụ cười và nước mắt.

Phần 2: Nơi đèn mờ "vừa hát vừa ôm"

Tâm sự của gái hát mồi

Tiếp viên ở những quán "trà" Nhật này có trên dưới 30 người, hầu hết là sinh viên còn đang đi học đến từ các tỉnh thành khác nhau, hoàn cảnh cũng khác nhau. Bắt chuyện làm quen, tôi cũng biết một số hoàn cảnh của họ.

Hoa (tên nhân vật thay đổi - SN 1989) kể, cô có một đứa con 2 tuổi, vợ chồng cô đã ly dị một thời gian. Bản thân cô gái này trước đây từng học Đại học Ngoại Ngữ nhưng vì “nhỡ nhàng” chuyện yêu đương nên phải nghỉ học giữa chừng. Hoa xinh, khuôn mặt khá thu hút người khác giới, dáng người nhỏ nhắn. Hoa sắc sảo nên cô có thu nhập bình quân từ 8-10 triệu /tháng. “Có hôm gặp khách hào phóng, "boa" 1-2 triệu là chuyện bình thường”, Hoa hào hứng. Tôi hỏi: Thế đã tích cóp được bao nhiêu rồi? Hoa chép miệng: "Được nhiều thì tiêu nhiều, cũng chả để ra được mấy. Xởi lởi thì trời cho, cứ tiêu rồi khắc lại có mà".

“Bar ôm” Nhật giữa lòng Hà Nội (P.2) - 1

Trang điểm đợi khách

Còn trường hợp của P.T.H.N (tên hiệu là Socola) nổi tiếng “đắt duyên” ở quán Karaoke M. thì lại rất trẻ. Sinh năm 1992 ở Hà Nội, N. đến làm ở quán này với khát khao có thật nhiều tiền. N bảo với tôi: “Muốn có danh thì phải trả giá chị ơi”. Không được học hành đến nơi đến chốn nhưng N. lại được trời phú cho nhan sắc. Chính cái thứ "của trời cho" ấy khiến N. kiếm được rất nhiều tiền. Khi được tôi ngỏ ý muốn giới thiệu một đại gia dân kinh doanh thì N. đã tỏ ra hào hứng, không ngần ngại nhét cho tôi một tấm ảnh của mình để "môi giới". N. cũng thận trọng dặn tôi: “Đừng nói gì với anh ấy, cứ bảo em làm lễ tân của một nhà hàng Nhật thôi chị nhé”.

Cũng có sinh viên học khá nhưng vì điều kiện gia đình không chu cấp đủ nên đã bước vào nghề "vừa hát vừa ôm". Candy (tên hiệu của một tiếp viên) có gương mặt như búp bê, dáng người đẹp với những đường cong hút hồn trên tay luôn cầm chiếc iphone đắt tiền tranh thủ những lúc vắng khách post ảnh lên mạng để “khoe hàng”. Có tiền nên trên người Candy bao giờ cũng là những đồ trang sức hàng hiệu, trang phục sexy. “Nhà em ở đâu?”, tôi hỏi. “Nhà em ở Lào Cai” - “Em có hay về nhà không?” - “ Không, em ít lắm, phải kiếm tiền mà. Tết em mới về. Em cũng chẳng muốn về quê, phải giàu có về mới mở mày, mở mặt được".

Tôi hỏi Hami (tên thật là T.A) có kinh nghiệm làm gần 1 năm nhưng rất thông thạo tiếng Nhật: “Bạn trai em có nói gì khi em làm ở đây không?” - “Kệ thôi chị ạ, em cứ nói luôn là em làm ở karaoke, chấp nhận thì chơi, không thì next…”. Còn rất nhiều những cô gái với những hoàn cảnh khác nhau, tuổi tác khác nhau, nhưng họ đều chọn làm công việc này vì vừa nhẹ nhàng, lại có thu nhập cao, cũng chẳng mất mát gì ngoài việc đong đưa trong ánh sáng đèn mờ.

Những trò đùa không giới hạn

Như đã nói ở phần trước, nhân viên mới thử việc trong ngày đầu tiên nếu qua màn phỏng vấn sẽ được sắp xếp vào ngồi thử với khách. Các quản lý được dặn dò rất kỹ về việc kèm cặp nhân viên học việc.

Bước nhanh theo chị quản lý lên hết 3 tầng cầu thang nhỏ hẹp, ngoằn ngoèo, đèn ánh sáng vàng mờ mờ, ảo ảo, tôi được đưa đến trước một căn phòng khóa trái cửa. Cánh cửa từ từ hé ra sau tiếng gõ cửa dứt khoát của chị quản lý: “Mama bảo cho nhân viên mới vào ngồi thử”, quản lý nói với một nhân viên bên trong. Cô gái tóc ngang vai, gầy nhỏ, đeo kính nhìn tôi vài giây từ trên xuống rồi gật đầu bảo: “Em vào đi”.

“Bar ôm” Nhật giữa lòng Hà Nội (P.2) - 2

"Vui vẻ của nó là sướng tay chứ không sướng mồm" (ảnh minh họa)

Bên trong, bàn ghế được kê sát nhau vừa vặn căn phòng nhỏ. Trên bàn bày ít hoa quả và một chai rượu mạnh đã được rót đều ra các ly. 3 người đàn ông Nhật Bản chừng 40 tuổi và 2 cô tiếp viên tầm 21-22 tuổi, mặc váy xường xám ngắn hết cỡ. Chị quản lý giới thiệu bằng tiếng Nhật với mấy vị khách rằng tôi là nhân viên mới, mời các vị cứ tự nhiên.

Người đàn ông có cái đầu cua, tóc lốm đốm bạc "chồm" sang ngồi cạnh tôi bập bẹ thứ tiếng Anh cũng "nửa nạc nửa mỡ" rất khó nghe: “What is your name?”. “How old are you?”. “Oh, beautiful…". Chán tiếng Tây, ông ta "đá" sang tiếng Việt: “Em rất hấp dẫn. Anh thích em”. Sau đó là những câu chuyện chẳng đâu vào đâu, các vị khách Nhật tay chân bắt đầu khua khoắng. Có lúc họ nhìn nhau nói một tràng dài toàn tiếng Nhật rồi phá lên cười. Dường như các vị khách Nhật thích sử dụng tay để nói chuyện trên cơ thể của các nữ nhân viên thân hình bốc lửa, quyến rũ hơn là những thứ ngôn ngữ "nửa nạc nửa mỡ" kia.

Gần hết giờ, người đàn ông đầu cua nói với tôi bằng tiếng Anh, đại ý là: “Anh mời em mai đến khách sạn uống cà phê”. Để chiều lòng khách theo ý của "mama", tôi gật đầu: “Ok, vậy cà phê xong chúng ta làm gì?” - "Sau đó sẽ lên phòng anh”, ông ta nói. Tôi chựng lại một chút rồi hỏi tiếp: “Rồi sau đó thì sao?”, người đàn ông ngồi cạnh tôi bất ngờ đưa tay đặt lên đùi tôi xê dịch lên dần rồi cười hềnh hệch. Tôi giật mình ngồi lùi ra, đồng thời dùng tay đẩy bàn tay thô bạo của ông khách nọ. Bỗng dưng, khuôn mặt ông ta biến sắc tỏ thái độ không hài lòng. Trong khi đó, cô bé ngồi đối diện tôi thì đang ngả ngớn đưa tay vuốt ve lên mái tóc của khách ngồi cạnh cười đon đả…

Hành động của tôi với khách sau đó bị "mama" quở trách. Bởi đó chỉ là những trò đùa của khách, những trò đùa không có giới hạn. Một nhân viên bảo với tôi: "Nó bỏ tiền ra để “vui vẻ”. Vui vẻ của nó là sướng tay chứ không sướng mồm. Nó sướng thì mình cũng sướng và ngược lại thôi". Tôi hiểu để có tiền thì nhân viên phải làm gì. Không bỗng dưng mà phải mặc váy ngắn, phải hở hang và phải lả lơi mới làm được việc.

Nụ cười mãn nguyện và nước mắt nhục nhằn

Sau mỗi buổi "chiều khách" thì "mama" quán lại tập hợp nhân viên để răn dạy: “Cứ cười lên, có mất cái gì đâu? Chỉ bố thí cho chúng nó một tí thì chúng nó vui, chúng nó thoải mái, tiếc gì tiền? Mặt mày cứng đơ ra thì ai mà chịu nổi?”.

Trong những ngày ngồi “học việc”, tôi được nghe rất nhiều chuyện của những tiếp viên tại quán. Khách hát đến đây là để giải trí, để vui vẻ, rượu say nồng, ánh sáng nhấp nháy, tiếng nhạc du dương thì gái đẹp là chất xúc tác. Không thiếu những cảnh ngả ngớn, nhức mắt diễn ra dưới ánh sáng đèn màu.

Trong phòng thay đồ, N. thò tay vào trong đồ lót phía dưới móc ra 2 tờ đô la màu lá mạ hí hửng nói với cô bạn: "Cái thằng trông thế mà chịu chơi, lần nào cũng “boa” đẹp. Nó cứ thích nhét vào chỗ ấy của mình mới buồn cười chứ". Cô bạn vừa ra cùng cũng tươi như hoa: "Còn thằng của tao thì cứ gạ tao đi ăn rồi đi khách sạn với nó. Tao nói khéo là hẹn nó khi khác, mặt nó buồn như đưa đám nhưng vẫn cứ móc hầu bao".

Thế nhưng, cũng không ít tiếp viên không chiều khách phải chịu ấm ức nhưng đành chấp nhận để kiếm được đồng tiền.

H. (tên một tiếp viên) kể về buổi Take care khách hôm trước bằng thái độ bức xúc: “Cái thằng hôm qua ngồi với tôi, nó sờ soạng chán rồi cứ đòi vạch váy tôi lên chứ!". Một chị có khuôn mặt già dặn cũng háo hức góp chuyện: “Một tay Nhật Bản uống rượu say còn vật mình ra. Mình chống cự thì nó đấm mình sưng cả mặt".

Ngay cả những tiếp viên đứng uốn éo tạo dáng ngoài cổng trước dòng người qua lại nườm nượp cũng bị nhìn bằng ánh mắt coi khinh. Bất cứ ai cũng buông lời trêu ghẹo: “Cong thế em. Ngon thế. Yêu anh không? Bao nhiêu một đêm em nhỉ?...". Họ coi những tiếp viên này như những cô gái trên gác lầu xanh trong những thước phim cổ trang Trung Quốc. Ai có thể nghĩ tốt đẹp về họ khi nhìn những cô gái chân dài, váy ngắn lả lướt đi lại trước mặt, ra vào những quán đèn mờ trưng biển tiếng Nhật?

Thế giới đèn mờ đầy rẫy những cạm bẫy giăng chờ những cô gái trẻ. Những vị khách cuối cùng lục tục ra về, vài cô tiếp viên vội vã thay xiêm áo hí hửng lên xe với khách sau những lời mời mật ngọt.

Tôi lặng lẽ ra về. Có thể ngày mai tôi sẽ làm tốt hơn chăng? Nếu tôi cứ để cho ông khách Nhật đẩy tay lên chút nữa thì có lẽ đã được lời khen của "mama". Hoặc chí ít thì ngả ngớn, vuốt ve, chiều chuộng khách thì có thể bên trong bộ đồ lót sẽ có vài tờ đô la màu lá mạ… Chắc hẳn, những cô bạn "đồng nghiệp" của tôi cũng đã từng nghĩ đến điều đó giống tôi. Nhưng có điều khác là họ chọn cách ở lại, còn tôi thì không bao giờ.

Theo Triều Xuân (Công Lý)
Chia sẻ trên Fanpage Chia sẻ bài viết này trên trên Facebook Chia sẻ bài viết này trên trên G+
Dành riêng cho phái đẹp
Về trang chủ 24h Về đầu trang