Hoa ngập ngừng

Thứ Bảy, ngày 27/10/2012 00:05 AM (GMT+7)

Tôi khao khát có anh lúc này để tôi được gục đầu vào vai anh và khóc.

Trên chuyến bay về lại Montreal, tôi buồn rười rượi vì những gì tôi nghĩ sẽ được nghe anh nói, nghe anh tâm sự chắc chắn phải là những khúc nhạc tình lãng mạn nhất. Nhưng tôi thật thất vọng. Những khắc khoải, những hoài mong trong tôi trước khi gặp anh thì sau vài ngày ngắn ngủi bên anh, anh vẫn không nói gì dù chỉ một lời... Chút níu kéo còn lại là trước khi giã từ, anh dúi vội vào tay tôi một mảnh giấy vẫn còn trong túi áo khoác. Lúc này tôi như người bị đắm tàu mong bám được một vật gì đó nên hi vọng mảnh giấy trong túi áo là một cái phao. Tuy hi vọng nhưng vẫn lẫn lộn những chán nản và không biết có phải vì tò mò mà tôi đọc thư anh...

"Hoa ngập ngừng. Từ cát bụi một ngày em đến vội. Vì có tôi trong mưa nắng đất trời. Hoa ngập ngừng theo tình yêu trôi nổi. Em vô thường ngày tháng hóa thân tôi. Tôi muốn xin em một chút ngập ngừng. Như tên loài hoa bên hồ tĩnh lặng. Để tôi tìm được trên từng chấm nắng. Tìm được niềm vui trong cõi tận cùng. Từng bước chân di buồn hồ Tĩnh Lặng. Buồn hoa ngập ngừng em đã đặt tên. Bóng em khuất dần tình tôi hụt hẫng. Em về có nhớ hay em đã quên?"

Tôi không thể đọc tiếp những dòng thư anh vì nước mắt đã nhạt nhòa. Chỉ đọc mới vài câu ngắn ngủi nhưng phải chăng là một thông điệp tình yêu? Đầu óc tôi như quay cuồng, khao khát có anh lúc này để tôi được gục đầu vào vai anh và khóc... Mặc cho những giọt nước mắt còn đọng trên mặt, tôi ấn nút ghế ngả người về phía sau, âu yếm ép thư anh vào ngực nhớ lại những ngày qua...

Anh niềm nở đón tôi tại chân cầu thang nơi hành khách chờ lấy hành lý. Tôi chỉ vỏn vẹn có một va li nhỏ xách tay nên thong thả cùng theo anh ra xe. Vừa lái xe anh vừa hỏi tôi đủ thứ chuyện. Nghĩ là chắc anh không muốn tôi cảm thấy lạc lõng, xa lạ nên những dí dỏm của anh cứ như từng lời- ru- ngọt- mềm khiến tôi thật xúc động... Nhưng cũng chỉ được một thời gian ngắn thì xe đã vào đến sân nhà.

Anh nhường cho tôi ngủ trên chiếc-giường-mỗi-đêm-anh-ngủ và anh thì ngủ ngoài phòng khách trên ghế sa lông. Tôi không muốn vì tôi mà anh phải ngủ chật chội, không thoải mái nên cũng bông đùa:

- Không cần thiết như thế. Anh cứ ngủ trên chiếc giường mỗi đêm anh ngủ... Em ngủ trên ghế cũng được, còn không em trải mền trên nền nhà và ngủ cũng không sao anh à!

Anh lộ hẳn vẻ không bằng lòng:

- Anh có đòi tiền cho thuê giường đâu mà em vội từ chối nhanh thế?

Thực tình thì tôi rất khó ngủ vì nhiều trăn trở. Mỗi đêm tôi vẫn tự vấn anh-dành-gì-cho-tôi? Tôi có đơn phương yêu anh không? Những gì tôi muốn nghe, anh vẫn chưa hoặc không nói và luôn vồn vã nói những gì tôi không còn muốn nghe nhưng vẫn phải làm vui mà nghe. Tôi chỉ còn biết một mình than thở "thôi đành - đành thế thôi!"...

Anh như cũng ít ngủ vì khi tôi thức dậy, dù muộn hay sớm, mỗi sáng anh đều thức trước tôi, thư thái ngồi đọc sách hoặc xem tryền hình và vẫn một điệp khúc:

Hoa ngập ngừng - 1

Tôi chỉ còn biết một mình than thở "thôi đành - đành thế thôi!"... (Ảnh minh họa)

- Đêm qua em ngủ ngon giấc không?

- Dạ ngon lắm... ngon hơn đêm trước... Tôi trả lời cho qua chuyện chứ từ đêm qua tôi đã nhất quyết là sáng nay tôi sẽ nói cho anh biết là tôi yêu anh, tôi không thể để những tình cảm tôi dành cho anh kết thành xâu chuỗi nhớ nữa... Tươm tất từ phòng tắm ra với nụ cười thật tươi trên môi nhưng chưa kịp nói gì thì anh như đi guốc trong bụng tôi:

- Tiếc là nhanh quá... Chiều nay em đã phải ra phi trường... Thời gian tuy không còn nhiều nhưng anh vẫn muốn đưa em đến "thăm" mõt nơi anh rất thích...

Tôi không nghĩ là tôi nhút nhát nhưng phải chăng bị anh hớp hồn? Thế là mộng kia lại không thành! Tôi chỉ còn biết vào phòng thay quần áo và cùng anh ra xe.

Xa lộ đường đèo quanh co, một bên trùng điệp núi, một bên trũng sâu là biển. Cảnh đẹp như tranh vẽ làm những giận hờn trong tôi tạm yên. Xe đang ngon trớn thì anh từ từ giảm tốc độ và quẹo vào con đường nhỏ bên trái. Xuống xe, tôi song bước bên anh. Tuy đang là mùa hạ nhưng vì ở độ cao nên còn lãng đãng sương mù. Tôi cảm thấy lạnh. Anh hiểu ý tự trở lại xe lấy cho tôi chiếc áo khoác. Đi cùng anh trên con đường nhỏ, anh nói là muốn đưa tôi đến thăm một cái hồ mà anh đã khai tử tên cũ và thay bằng một tên mới: Hồ Tĩnh Lặng. Thì ra anh muốn đưa tôi đến ngoạn cảnh hồ Tĩnh Lặng. Mặt hồ lặng yên như ngủ bên cạnh một rừng thông thật thơ mộng. Bên kia tiếp giáp hồ là vực đất thẳng đứng đến tận xa lộ, và vì hồ nằm dưới sâu nên dù gió mạnh cũng không đủ làm mặt hồ gợn sóng. Tôi lãng mạn nghĩ không chỉ hồ tĩnh lặng mà cây lá chung quanh cũng đều tĩnh lặng. Tất cả đều trầm lắng đủ làm dịu những tâm hồn nghiêng ngả như tôi. Ngồi xuống ven hồ, vùng có tí nắng, định nhờ anh chụp vài kiểu hình kỷ niệm thì tôi chợt nhìn thấy đơn độc một hoa dại màu tím tuyệt đẹp. Tôi nhanh tay ngắt, chầm chậm đến bên anh để hỏi xem anh có biết tên? Không muốn anh lúng túng, tôi đùa:

- Thôi, để em đặt cho hoa một cái tên là hoa... ngập ngừng!

Anh reo lên mừng rỡ: Hoa ngập ngừng! Hoa ngập ngừng! Em hay quá!

Tuy anh và tôi đều còn muốn nấn ná nhưng trời đã trưa, đành phải về để còn chuẩn bị ra phi trường. Ngày đến, ngày ở, ngày về rồi cũng qua nhanh. Chiều trên đường đưa tôi ra phi trường, anh chỉ chăm chú lái xe không nói năng gì khiến tôi cũng chùn hẳn xuống. Tôi muốn quên nhưng quên không đành. Sau khi xong thủ tục nhận vé, anh đưa tôi quanh quẩn qua vài gian hàng bán miễn thuế và cuối cùng thì ghé vào một gian hàng bán thức ăn nhanh. Anh và tôi đều không ăn gì ngoài hai ly cam vắt nhỏ. Tôi buồn muốn khóc khi nghe anh hỏi:

- Những ngày qua em có buồn và giận anh không?

Tôi không biết phải trả lời anh thế nào nên chỉ cúi đầu im lặng. Nhìn đồng hồ, anh cho biết là đã đến giờ tôi phải vào khu vực an ninh. Anh ôm nhẹ tôi giã từ và dúi vào tay tôi một mảnh giấy...

- Anh viết vội tối qua... Vả lại anh không gửi thư cho ai nên không có bao thư. Em thông cảm nhé!

Không thể nấn ná thêm nữa, tôi kéo va li đi vào bên trong khu vực kiểm soát an ninh. Nỗi buồn theo bước chân. Thỉnh thoảng ngó lại, anh vẫn đứng đó cho đến khi tôi mất anh dần và mất hút...

Tôi vẫn ngả lưng bất động trên ghế. Bây giờ thì tôi nôn nao muốn đọc tiếp thư anh... "Nín đi em cho tôi đêm yên giấc. Mộng tìm về hôn nhẹ mắt môi em. Nếu em nghe trong tôi từng tiếng nấc. Thì giận hờn như thoáng gió qua đêm?"

Tôi lâng lâng đang muốn đọc tiếp thì bỗng tiếng cô tiếp viên hàng không lịch sự yêu cầu hành khách cài giây an toàn vì phi cơ chuẩn bị đáp. Nhìn qua khung cửa kính, phía dưới là những chấm đỏ chi chít, khi còn khi mất theo sự đổi hướng của phi cơ và mỗi lúc một rõ dần rồi mất hẳn cũng là lúc phi cơ chạm bánh trên đường bay. Sau những lời cám ơn thường lệ của cô tiếp viên, tôi theo hành khách rời cửa phi cơ, kéo chiếc va li chầm chậm vừa đi vừa nghĩ phải chăng tôi nhút nhát ngập ngừng và anh thì thực sự muốn ngập ngừng để tình yêu của anh và tôi trong sáng và luôn rạng rỡ đẹp như hoa ngập ngừng tôi đã đặt tên... phải thế không anh?

Mai Bình Phương

sự kiện Những câu chuyện tình lãng mạn