Tin tức bóng đá, thể thao, giải trí | Đọc báo tin tức 24h online mới nhất

Em có biết tôi là chàng trai mang hình hài cô gái?

Thứ Sáu, ngày 28/11/2014 00:02 AM (GMT+7)

Xung quanh em có biết bao vệ tinh theo đuổi. Còn tôi, có lẽ chỉ là người bạn tri ân tri kỷ của em mà thôi, phải không em?

Chia sẻ trên Fanpage Chia sẻ bài viết này trên trên Facebook Chia sẻ bài viết này trên trên G+

“Dù cho bao lời sóng gió, càng khổ càng yêu và mãi mãi tin người mình yêu

Dẫu cuộc đời đôi lúc xót xa, có tình yêu là mình có tất cả

Trải qua bao lần đau khổ, tình yêu ấy càng đậm sâu và  tất cả không là cơn mơ

Chỉ cần em yêu anh không một giây ân hận

Dẫu ngày sau có nhều gian khó thế nào, thì anh sẽ họ cách mãi nắm tay người, chỉ người mà thôi”

Những câu hát ấy quen lắm đúng không em? Tôi còn nhớ chính nhờ những câu hát ấy đã để đôi ta gặp nhau, quen nhau rồi để tôi nhận ra rằng, tôi đã yêu thương em hơn tất thảy.

Em có biết tôi là chàng trai mang hình hài cô gái? - 1

Tôi biết thật khó để tôi có thể ôm em, trao cho em một nụ hôn… (Ảnh minh họa)

Nhưng cũng chính nơi đây, tôi đã làm rơi rớt những giọt nước mắt chỉ vì những giận dỗi mà tình yêu đơn phương mang đến.

Tôi còn nhớ ngày ấy có một cô bé ngây thơ. Chỉ một phút tôi đã nhìn thấy em, nói câu chào nhau nhưng tôi đã cần rất lâu để nhận ra rằng, trái tim mình đã thiết tha một cô bé với nụ cười dịu dàng.

Đã có biết bao cô gái nơi quán không tên ấy nhưng chính nụ cười của em đã hiện lên giống hình ảnh mẹ tôi mà tôi vẫn mơ thấy hằng đêm. Và rồi, tôi tìm cách để đến gần với em… và rồi tôi nhận ra không chỉ bài hát cả hai chúng ta cùng thích mà cả tính cách chúng ta cũng có nhiều điểm tương đồng như: Thích đọc sách Nhật Bản, thích nhạc Hamlet Trương, thích những tách cà phê không đường… nhưng em thì dịu dàng còn tôi thì cá tính mạnh mẽ.

Cả thế giới chẳng thể thay thế được em khi tôi được ở bên cạnh em… và tôi hiểu không dễ để mình nói ra câu yêu em như những cặp đôi khác. Dù xã hội có hiện đại đến mấy thì em vẫn là một cô gái thẳng. Em còn phải nghĩ đến gia đình, đến những đứa trẻ… còn tôi chỉ là một người con gái mang tâm hồn của con trai mà thôi. Chỉ cần yêu em đơn phương, tôi cũng đã thấy mình hạnh phúc lắm rồi.

Tôi luôn bên cạnh em và là người bạn thân để em sẻ chia tâm sự, để em chia sẻ những đam mê trong đời nhưng em ơi, thật lòng thì tình cảm tôi dành cho em đã vượt  qua ngưỡng cửa của bạn bè thân thiết rồi. Liệu em có hiểu điều đó không? Hay có hiểu thì em cũng không đành lòng đâu vì tình yêu em dành cho mẹ em lớn lắm, vì xung quanh em có biết bao vệ tinh theo đuổi. Còn tôi, có lẽ chỉ là người bạn tri ân tri kỷ của em mà thôi, phải không em?

Cuộc đời vốn như những chiếc thuyền trôi lênh đênh giữa cơn bão tố, có khi cập đến một bến bờ hạnh phúc, có khi là cập đến hoang đảo... nhưng điều quan trọng nhất, đó là sự tự tin và lạc quan của chính người trong cuộc.

Chính điều ấy tôi vẫn luôn nuôi cho mình một hy vọng trong mối tình đơn phương này. Tôi biết thật khó để tôi có thể ôm em, trao cho em một nụ hôn… nhưng tôi hiểu, mình có thể là một người bạn thân nghe những tâm sự nơi em.

Nhưng khi trở về căn phòng vắng một mình thì tôi mới hiểu mình đang nuôi ảo vọng.

Càng khó càng yêu. Và tôi đã quyết định tạm xa em một thời gian để tìm kiếm một sự nghiệp cho riêng mình. Để thời gian cho tôi thấy tình yêu tôi dành cho em đậm sâu đến nhường nào.

Em à! Em chính là hành trang làm tim tôi ấm lại trong những ngày đông này. Tôi tin tình yêu mình dành cho em đủ lớn để đến khi thành công, tôi có thể mạnh mẽ đứng trước mặt em nói câu: “Tôi yêu em”.

Theo Ngọc Hoa (Khám phá)
Chia sẻ trên Fanpage Chia sẻ bài viết này trên trên Facebook Chia sẻ bài viết này trên trên G+
Dành riêng cho phái đẹp
Về trang chủ 24h Về đầu trang