Thế giới ảo và tội ác ngoài đời

Thứ Ba, ngày 05/06/2012 07:43 AM (GMT+7)

Người lớn phạm tội gì thì trẻ con cũng có thể phạm chính tội ấy. Đó là lý do giải thích cho cả trăm nghìn nguyên nhân biến những đứa trẻ thành tội đồ khó tha thứ.

Trong những nguyên nhân ấy, thế giới ảo giống như một thứ mạng nhện, một mảnh đất màu mỡ để cái xấu bắt đầu ươm mầm. Vướng chân vào đó, có lẽ các cậu ấm, cô chiêu chẳng thế ngờ sẽ có ngày chúng nhúng tay vào tội ác ngoài đời.

Đi tìm… tự do

Cũng trong độ tuổi vị thành niên, nhưng Hoàng Thị Dung lại nằm bên K4 - phân trại dành riêng cho phạm nhân nữ. Gặp tôi cô bé cứ rúm ró đến tội nghiệp. Dung gầy gò, nhỏ bé, dáng lam lũ của người nông dân vùng quê nghèo Nông Cống, Thanh Hóa không lẫn vào đâu. Hỏi chuyện, tôi hoàn toàn bất ngờ bởi tội danh mà Dung đang thụ án: 5 năm tù cho tội cướp tài sản. Không tin một cô bé tí tẹo lại to gan đến thế, tôi hỏi: “Cháu cướp gì?”. Dung đáp: “Taxi”. Lại hỏi: “Cướp kiểu gì?”. Đáp: “Kề dao phóng lợn vào cổ, trói lại. Ví, điện thoại, dây chuyền… có gì là bọn cháu cướp tất. Có thế mà chú cũng không biết”.

Lúc gây án, Dung mới 16 tuổi khiến ngay cả những cán bộ điều tra khi ấy cũng hết sức ngỡ ngàng. Khó có thể tin chỉ trong vòng 4 ngày Dung đã cùng đồng bọn gây ra tới 4 vụ cướp hết sức manh động. Càng ngỡ ngàng hơn khi cô bé này thản nhiên thú nhận: “Lúc bắt đầu đi cướp thì cũng hơi sợ. Nhưng sau khi cướp được thì cháu cảm thấy… thích. Nó giống như được chơi trò chơi cảm giác mạnh vậy”. Dung bảo, nhà cháu nghèo lắm, có tới 4 anh chị em. Bố mẹ cháu thì suốt ngày đi đóng gạch thuê, cũng chẳng có thời gian mà theo dõi việc học hành của cháu thế nào. Dung đang học dở lớp 9 trường THCS Hoàng Giang. Thế nhưng thời gian lên lớp của cô bé này chỉ đếm trên đầu ngón tay trong khi thời gian ngồi “net” để “chat” và nhảy Au (Game Audition) có thể thâu đêm suốt sáng. Những thú vui, những người bạn của thế giới ảo dường như đã chiếm hết tâm trí của Dung khiến trường lớp cứ xa dần. Dung nghiện “net” lúc nào không biết, một ngày không được ngồi vài tiếng thì cứ vật vã, lờ đờ như người ta nghiện heroin vậy. Thế là Dung bỏ học. Ở trên mạng nó thấy mình tự do.

15 tuổi Dung có người yêu. Cô bé kể về tình yêu của mình không chút ngại ngùng: “Anh ấy hơn cháu 1 tuổi nhà ở xã Hoàng Sơn bên cạnh và cũng quen trên mạng. Bọn cháu yêu nhau nhưng bố mẹ cháu không biết đâu. Biết được thì chết đòn. Nhưng chỉ được 1 năm thì cháu bỏ. Ai bảo anh ấy hay ghen cơ. Yêu thì yêu, nhưng cháu thích phải được tự do. Cháu nhiều bạn lắm, lúc nào cũng giám sát cháu như thế thì chán chết”. Bực mình với mối tình ấy, cũng là để chứng tỏ mình sẵn sàng dứt áo ra đi, Dung theo một người lên Hà Nội làm nghề may. Bố mẹ thấy thế cũng chẳng hỏi làm ở địa chỉ nào, chỉ dặn đi đường cẩn thận. Có lẽ họ nghĩ, cứ có việc làm là tốt rồi. Dung đi làm, có tiền lương đấy, nhưng cô bé vẫn nhớ “net”. Tan ca là Dung lại kiếm tiệm “net” “ngồi đồng”. Hà Nội lạ lẫm và khó gần, nhưng đám bạn ảo thì vô cùng cởi mở. Ở đấy, Dung tìm ngay được đám bạn đang đi dạt cùng quê.

Đoạn kết không bất ngờ

Trong đám bạn “chat” ấy có đứa con trai tên Hưng cầm đầu mà Dung rất… cảm tình. “Chat” với nhau mãi mà chưa được gặp, Hưng rủ Dung về thành phố Thanh Hóa để cả bọn có dịp “tương phùng”. Đang làm công việc thu nhập cũng tạm ổn định, thế mà Dung bỏ phứt về theo đám bạn kia đi… bụi. Như thế đủ hiểu là với cô bé “tiếng gọi nơi hoang dã” ấy mạnh mẽ đến nhường nào. 11 đứa cả trai cả gái dặt dẹo suốt ngày ở các quán “net”, đêm thì thuê nhà trọ tá túc hoặc về nhà một đứa khác có bố mẹ đang đi tù để ở theo kiểu bầy đàn. Tiền ăn uống chỉ tiêu do một tay Hưng đại ca xoay xở lo liệu. Hưng “xoay” kiểu gì thì cả nhóm chịu. Chỉ biết được ăn, được chơi, chẳng ai quản lý là khoái rồi.

Đến lúc hết tiền, cả đám đói rã họng, bấy giờ đại ca mới bày kế đi cướp. Trong các phương án thì xem ra cướp taxi là “dễ xơi” nhất vì có thể điều xe đến khu vực vắng vẻ rồi ra tay. Nhưng cái khó là cả đám “cô hồn” đầu xanh đầu đỏ, nhìn lại dặt dẹo như vậy thì ai dám chở? Dung hiến kế ngay, nếu toàn con trai gọi xe thì lái xe sẽ cảnh giác. Nhưng nếu có con gái đi cùng thì họ sẽ không nghi ngờ nữa. Kế hoạch táo tợn này ngay lập tức được cả đám nhất trí “thông qua”. Thậm chí cả lũ còn phân công đứa nào khống chế lái xe, đứa nào cắt dây bộ đàm, đứa nào cầm dây trói hết sức bài bản y như phim hành động.

Vụ đầu tiên Dung và Hưng thành công rực rỡ. Số tiền cùng điện thoại, trang sức cướp được đủ để cả lũ sống “vương giả” và ngồi net trong 2 ngày. Sau khi nhẵn túi, thấy kiếm tiền kiểu này cũng dễ, cả lũ lại hào hứng bàn tính phi vụ thứ 2. Lần này, để chắc ăn hơn, cả bọn điều thêm 1 chân dài nữa đi cùng với Dung cho có chị có em. Lái xe Lê Đình Huy của hãng taxi Mai Linh chẳng thể ngờ rằng lúc anh dừng xe cho đứa con gái tên Dung nôn ọe vì say cũng chính là lúc anh sập bẫy. Những lưỡi dao chọc tiết lợn nhọn hoắt giữa cánh đồng vắng khiến anh Huy tê liệt vì sợ. Để giữ an toàn cho tính mạng, lái xe chỉ còn biết cách chấp nhận chịu trói.

Công an thành phố Thanh Hóa trong 2 ngày 9, 11 tháng 6 - 2011 quả thực giật mình. Những vụ cướp manh động, liều lĩnh cùng một thủ đoạn trên địa bàn đã tạo nên một tâm lý ức chế cho cán bộ điều tra. Quyết định, không thể để nhóm cướp này tiếp tục lộng hành vừa kịp ban ra thì tiếp hôm sau nữa, 13-6, một vụ cướp taxi khác tại huyện Quảng Xương với thủ đoạn y hệt. Nhưng lần này, chúng đã “lộ sáng”. Cả 11 tên cướp theo nhau hầu tòa trong sự kinh ngạc của mọi người.

(Còn nữa)

Theo Nguyễn Long - Đức Tuấn (An ninh thủ đô)