BXH La Liga 2025/2026: Barca vô địch, Real bất lực bám đuổi

Harry Kane lập hat trick, chạm mốc 61 bàn và danh hiệu tiếp theo cùng Bayern

Thomas Tuchel gọi Nwaneri: Quyết định gây tranh cãi trước World Cup 2026?

Đoàn Linh

Thomas Tuchel gọi Nwaneri: Quyết định gây tranh cãi trước World Cup 2026?

Một quyết định cho thấy niềm tin

Ethan Nwaneri được bổ sung vào trại tập huấn của tuyển Anh tại Florida, chuẩn bị cho World Cup 2026, dù vừa trải qua nửa mùa giải không suôn sẻ ở Marseille. Anh sẽ sang Miami cùng Alex Scott, Josh King và Rio Ngumoha để hỗ trợ quá trình chuẩn bị của đội. Thông báo trên tài khoản chính thức của tuyển Anh khẳng định Nwaneri sẽ góp mặt trong trại tập huấn tại Florida.

Phong độ câu lạc bộ không phải là tất cả

Nwaneri có 12 lần ra sân cho Arsenal mùa này trước khi sang Pháp, nơi anh chỉ có 10 trận cho Marseille, phần lớn vào sân từ ghế dự bị. Sau khi ghi bàn ngay trận ra mắt trước Lens và nhanh chóng chiếm được niềm tin của huấn luyện viên Roberto De Zerbi, tình thế thay đổi khi De Zerbi rời câu lạc bộ. Dưới thời huấn luyện viên mới Habib Beye, Nwaneri ít được sử dụng và còn bị phê phán về “sự cam kết trong sinh hoạt hằng ngày”.

Đội tuyển đánh giá theo thước đo riêng

Dù bị chỉ trích ở cấp câu lạc bộ, vị thế của Nwaneri trong hệ thống tuyển Anh dường như không suy chuyển. Anh đã có 15 lần khoác áo đội U21 Anh, và giờ được gọi vào trại chuẩn bị của đội tuyển quốc gia trước World Cup. Việc Thomas Tuchel đưa anh sang Mỹ cho thấy ban huấn luyện tuyển Anh nhìn vào tiềm năng và kinh nghiệm quốc tế trẻ của cầu thủ, chứ không chỉ dựa trên số phút thi đấu gần đây tại câu lạc bộ.

Bối cảnh chuẩn bị của tuyển Anh

Đội tuyển Anh sẽ hội quân tại Palm Beach ngày 1 tháng 6, không có những cầu thủ còn bận dự các trận chung kết châu Âu của Crystal Palace và Arsenal. Đội sẽ đá hai trận giao hữu với New Zealand ở Tampa và Costa Rica ở Orlando, trước khi di chuyển tới đại bản doanh tại Kansas City ngày 13 tháng 6. Tại World Cup, Anh nằm ở bảng L, lần lượt gặp Croatia ở Dallas ngày 17 tháng 6, Ghana ở Boston ngày 23 tháng 6 và Panama tại New Jersey ngày 27 tháng 6.

0
364 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Thanh Minh

Tham vọng ban đầu và cú ngã với Ruben Amorim

Khi Sir Jim Ratcliffe chi 1,25 tỷ bảng để mua cổ phần và bơm thêm 237 triệu bảng vào Man United, ông muốn đánh dấu kỷ nguyên mới bằng một huấn luyện viên trẻ, được kỳ vọng là “Pep Guardiola hoặc Jose Mourinho tiếp theo”. Ruben Amorim được chọn như một tuyên bố. Nhưng đội bóng sa sút, rơi xuống mức tệ nhất trong 50 năm, chỉ đứng thứ sáu trước khi ông bị sa thải, còn lối chơi 3-4-3 trở thành đề tài bị chế giễu.

Carrick nổi lên từ một nhiệm vụ ngắn hạn

Trong bối cảnh đó, Michael Carrick được giao nhiệm vụ tạm quyền, không được xem là ứng viên dài hạn. Tuy nhiên, hai chiến thắng mở màn trước Manchester City và Arsenal đã lập tức thay đổi cục diện, đưa đội bóng trở lại vị thế ứng viên hàng đầu cho suất dự Champions League, dù mục tiêu ban đầu chỉ là giành vé châu Âu. 36 điểm sau 16 trận khiến ông gần như “tự chiếm” chiếc ghế huấn luyện mà không cần tuyên bố tranh cử.

Những lựa chọn lớn dần thu hẹp

Trong khi Carrick âm thầm gây ấn tượng, các phương án tên tuổi như Thomas Tuchel, Carlo Ancelotti hay Luis Enrique dần trở nên xa vời. Một số cựu danh thủ như Roy Keane, Gary Neville vẫn khuyên nên tìm người khác, nhưng trong nội bộ, từ cầu thủ tới bộ phận điều hành như Jason Wilcox và Omar Berrada đều được Carrick “giải tỏa” áp lực nhờ kết quả trên sân. Khi người hâm mộ, cầu thủ và giới lãnh đạo dần đồng thuận, lựa chọn “cú nổ lớn” không còn cấp thiết như trước.

Chấp nhận lùi tham vọng để đổi lấy sự ổn định

Việc trao cho Carrick bản hợp đồng hai năm cho thấy Ratcliffe tạm gác lại những mục tiêu quá cao, ưu tiên sự ổn định và khả năng kiểm soát rủi ro. Carrick hiểu Man United, đủ tỉnh táo để nhắc mọi người không nên ăn mừng quá mức vì chỉ mới giành vé dự Champions League. Sự tỉnh táo đó phù hợp với giai đoạn câu lạc bộ cần “đứng vững” sau một quyết định bổ nhiệm thất bại, trước khi nghĩ tới những bước nhảy xa hơn.

Một kỷ nguyên mới nhưng bắt đầu bằng sự dè dặt

Mùa tới, số trận có thể tăng lên khoảng 60, yêu cầu xoay vòng, mua thêm ít nhất hai tiền vệ và thay thế Casemiro sẽ là bài kiểm tra thực sự cho Carrick. So sánh với Ole Gunnar Solskjaer chắc chắn sẽ xuất hiện, nhất là khi cả hai đều là người cũ của câu lạc bộ. Tuy nhiên, việc một người từng là khán giả sở hữu vé mùa nay ngồi vào ghế huấn luyện cho thấy kỷ nguyên Ratcliffe, sau cú ngã với Amorim, đang được xây lại bằng những bước đi thận trọng hơn là những cú đánh liều.

Xem thêm
0
200 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đăng Triệu

Từ mục tiêu trụ hạng đến khát vọng châu Âu

Khi Unai Emery tiếp quản Aston Villa vào tháng 11/2022, đội bóng đang phải lo lắng cho vị trí ở Ngoại hạng Anh. Chỉ sau chưa đầy hai năm, Villa đã trở thành nhà vô địch châu Âu với chiến thắng 3-0 trước Freiburg ở Istanbul. Sự đối lập giữa điểm xuất phát và hiện tại cho thấy cách Emery nhìn nhận lại tham vọng của câu lạc bộ.

Ông nói tham vọng của Villa “quan trọng” và nhấn mạnh “quá trình” mà đội bóng đang theo đuổi. Chiếc cúp Europa League được ông xem như một nấc thang trong hành trình đó, chứ không phải đích đến cuối cùng.

Danh hiệu như thước đo sự phát triển

Emery coi chiếc cúp lần này là minh chứng cho sự phát triển của Aston Villa. Ông dùng từ “phát triển” và “quá trình” nhiều lần, cho thấy ông muốn gắn danh hiệu với một đường đi dài hơi, thay vì một mùa giải bùng nổ đơn lẻ. Việc giành cúp sau 30 năm chờ đợi, trong bối cảnh câu lạc bộ từng vô địch Cúp châu Âu năm 1982, khiến ông cảm thấy phù hợp với tầm vóc lịch sử của Villa.

Ông nói chiến thắng này “khiến chúng tôi hạnh phúc và tự hào về cách chúng tôi đang làm việc”, đồng thời xem đó là bước đi hợp lý với một câu lạc bộ từng đứng trên đỉnh châu Âu.

Giấc mơ châu Âu được hiện thực hóa

Ngay khi đến Villa Park, Emery đã đặt mục tiêu được chơi bóng ở châu Âu và tranh cúp. Ông nhắc lại rằng “giấc mơ khi tôi đến đây là được chơi ở châu Âu, được chơi vì các danh hiệu”. Trước trận chung kết với Freiburg, Villa từng vào tới một trận bán kết, và Emery xem những trải nghiệm như vậy là nền tảng để đội bóng tiến bộ.

Chiếc cúp Europa League lần này là danh hiệu châu Âu đầu tiên của ông cùng Aston Villa, nhưng không phải danh hiệu châu Âu đầu tiên trong sự nghiệp. Nó nối tiếp chuỗi thành công mà ông từng có với Sevilla và Villarreal, đồng thời củng cố vị thế của Villa trên bản đồ bóng đá châu Âu hiện tại.

Tham vọng không dừng lại ở Istanbul

Sau khi nâng cúp, Emery khẳng định ông “không muốn dừng lại ở việc giành danh hiệu”. Câu nói này cho thấy ông nhìn chiến thắng trước Freiburg như điểm khởi đầu cho một giai đoạn mới, nơi Aston Villa tiếp tục đặt mục tiêu cao hơn ở cả trong nước lẫn châu Âu.

Ông không đưa ra những tuyên bố ồn ào, chỉ nhấn mạnh rằng đội bóng sẽ tiếp tục làm việc theo cách hiện tại. Với ông, việc duy trì tham vọng và giữ được nhịp phát triển quan trọng không kém chiếc cúp vừa giành được.

Xem thêm
0
77 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tien Tai

Huấn luyện viên và cầu thủ: khoảng cách thu nhập bị xóa mờ

Trước đây, mức lương của huấn luyện viên, dù cao đến đâu, vẫn thường đứng sau các siêu sao trên sân. Pep Guardiola tại Manchester City với 25 triệu bảng mỗi năm đã là ngoại lệ hiếm hoi. Al-Nassr muốn đi xa hơn, biến huấn luyện viên trưởng thành người có thu nhập tương đương, thậm chí tiệm cận nhóm cầu thủ hưởng lương cao nhất.

Đề nghị dành cho Pep: Bước nhảy vọt về thang lương

Đề xuất mà Al-Nassr chuẩn bị cho Pep Guardiola được ước tính trong khoảng 65 đến 95 triệu đô la Mỹ mỗi mùa. Mục tiêu không chỉ là phá kỷ lục lương huấn luyện viên, mà còn đưa Pep vào nhóm thu nhập của những cầu thủ tấn công hàng đầu, tương tự như các ngôi sao đang chơi tại Saudi.

Ronaldo và chuẩn thu nhập mới tại Al-Nassr

Thu nhập của Cristiano Ronaldo tại Al-Nassr được chia nhỏ thành những con số gây choáng: khoảng 22,3 triệu đô mỗi tháng, 745 nghìn đô mỗi ngày và khoảng 520 đô mỗi phút. Hợp đồng còn kèm theo khoảng 5% cổ phần câu lạc bộ và một đội ngũ phục vụ riêng hoạt động liên tục. Những điều khoản này cho thấy câu lạc bộ sẵn sàng áp dụng tư duy “siêu sao” cho cả cầu thủ lẫn huấn luyện viên.

Một thang đo mới cho nghề huấn luyện

Nếu thương vụ với Pep thành hiện thực, mức đãi ngộ dành cho huấn luyện viên sẽ được đẩy lên vùng giá vốn chỉ dành cho các chân sút hàng đầu. Khi đó, ranh giới giữa “người chỉ đạo” và “người thi đấu” về mặt thu nhập sẽ bị thu hẹp đáng kể, ít nhất là trong cách Al-Nassr xây dựng đội ngũ của mình.

Xem thêm
0
2,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Mai Thủy

Chia tay cũ, dọn đường cho tuyến giữa mới

Manchester United đã lên kế hoạch từ nhiều tháng trước cho việc làm mới tuyến giữa trong mùa hè này, trong bối cảnh chia tay Casemiro và rao bán Manuel Ugarte. Việc thay đổi nhân sự không diễn ra rời rạc mà nằm trong một lộ trình rõ ràng: hai tiền vệ mới sẽ là nền tảng cho giai đoạn tiếp theo dưới thời nhóm lãnh đạo INEOS.

Từ hụt Elliot Anderson đến chọn Ederson

INEOS từng rất muốn có Elliot Anderson của Nottingham Forest, nhưng Manchester City đang chiếm ưu thế trong cuộc đua này. Sau khi nhận thấy khó lật ngược tình thế, Man Utd chuyển hướng nhanh sang Ederson của Atalanta. Theo SportItalia, thương vụ Ederson sang Old Trafford đã đạt “thỏa thuận đầy đủ” giữa hai câu lạc bộ, với mức phí 48 triệu euro kèm 5 triệu euro phụ phí, tổng cộng 53 triệu euro, tương đương khoảng 46 triệu bảng.

Thỏa thuận đang được hoàn tất, Ederson được mô tả là “sẵn sàng bay” sang Anh để gia nhập đội bóng của Michael Carrick. Nhiều nguồn, trong đó có TEAMtalk, khẳng định tiền vệ người Brazil đã “gật đầu” với Man Utd sau khi đội bóng này đưa ra đề nghị miệng và bước vào đàm phán chi tiết với Atalanta. HLV Raffaele Palladino giải thích việc Ederson vắng mặt ở trận cuối mùa gặp Fiorentina là do hai bên thống nhất, bởi “đang có chuyện trên thị trường chuyển nhượng” và việc được một câu lạc bộ lớn theo đuổi là “niềm tự hào”.

Mateus Fernandes và sức hút từ Old Trafford

Song song với Ederson, Man Utd tăng tốc trong thương vụ Mateus Fernandes của West Ham. Phóng viên Samuel Luckhurst cho biết INEOS đã có thêm một vòng đàm phán mới với West Ham. Có những thông tin cho rằng Mateus Fernandes ưu tiên Man Utd hơn các đội khác như Arsenal, coi Old Trafford là điểm đến mơ ước.

Cầu thủ 21 tuổi này thần tượng đội trưởng Bruno Fernandes và mong muốn được sát cánh cùng người đồng hương Bồ Đào Nha. TEAMtalk tiết lộ Man Utd đã vượt lên các đối thủ để trở thành ứng viên hàng đầu cho chữ ký của anh. Nếu West Ham trụ hạng, mức phí dự kiến ở khoảng 70 đến 80 triệu bảng, còn nếu xuống hạng, con số này được dự đoán sẽ giảm mạnh.

Mạng lưới nhân sự đứng sau thương vụ Mateus Fernandes

Nhà báo Jacob Steinberg cho biết có “khá nhiều câu lạc bộ” theo đuổi Mateus Fernandes, nhưng nếu ở lại Anh, điểm đến nhiều khả năng nhất là Man Utd. Một phần lý do nằm ở các mối liên hệ nhân sự: Kyle Macaulay, người từng là trưởng bộ phận tuyển dụng của West Ham và là người đưa Mateus Fernandes về đây mùa hè trước, đã rời đi sau khi Graham Potter bị sa thải và hiện xuất hiện tại Man Utd. Bên cạnh đó là Jason Wilcox, với quá khứ gắn bó Southampton, nơi Mateus Fernandes từng thi đấu.

Song thương vụ và lựa chọn cuối cùng

Gianluca Di Marzio từng đề cập khả năng Man Utd chiêu mộ cả Ederson và Sandro Tonali của Newcastle. Tuy vậy, ở thời điểm hiện tại, kịch bản Ederson đi kèm Mateus Fernandes được đánh giá là thực tế hơn. Nếu hoàn tất, Man Utd sẽ tiến rất gần tới mục tiêu tái thiết tuyến giữa bằng một cặp đôi mới, thay thế cho những cái tên sắp rời Old Trafford.

Xem thêm
0
2,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật