Wembley: 90 phút nghẹt thở, 205 triệu bảng và giấc mơ đổi đời!

BXH V.League vòng 24 mới nhất: Ninh Bình giữ top 3, Đà Nẵng chưa thể an tâm

Paul Pogba: “Nghĩ mình hơn Mourinho, bạn sẽ quen dần với ghế dự bị”

Thế Tuyến

Harry Kane lập hat trick, chạm mốc 61 bàn và danh hiệu tiếp theo cùng Bayern

Cột mốc cá nhân giữa mùa giải nhiều sức ép

Harry Kane khép lại mùa bóng này bằng một dấu mốc rất rõ ràng: cú hat trick trong trận chung kết cúp quốc gia, nâng tổng số bàn thắng mùa này lên 61. Trước Stuttgart, anh ghi bàn mở tỷ số đầu hiệp hai, rồi hoàn tất cú ba bàn với một pha phối hợp bật nhả cùng Luis Díaz và quả phạt đền ở những phút cuối. Đây là trận thứ hai liên tiếp anh lập hat trick, sau ba bàn vào lưới Cologne ở vòng cuối giải vô địch quốc gia Bundesliga cuối tuần trước.

Với 10 bàn tại cúp quốc gia mùa này, Kane đạt thành tích ghi bàn tốt nhất ở sân chơi này kể từ mùa 1976-1977, khi Dieter Müller có 14 bàn và Gerd Müller có 11. Những con số đó đặt anh vào một dãy thống kê vốn gắn với các chân sút huyền thoại tại Đức.

Cảm xúc của người mới chạm tay vào danh hiệu

Sau trận, Kane nhấn mạnh cảm giác nhẹ nhõm và phấn khích về danh hiệu này cùng Bayern Munich. Anh nói về một mùa giải “nhiều nỗ lực”, về mong muốn kết thúc bằng một màn trình diễn trọn vẹn, và gọi đây là trải nghiệm đầu tiên đáng nhớ tại Berlin. Với anh, việc Bayern chấm dứt quãng thời gian sáu năm không vô địch cúp quốc gia cũng là lời đáp lại sự chờ đợi của người hâm mộ.

Cách Bayern nhìn Kane trong phòng thay đồ

HLV Vincent Kompany mô tả Kane không chỉ ở khía cạnh số bàn thắng, mà còn ở cách anh hòa vào tập thể. Ông nhấn mạnh sự khó tin khi một cầu thủ ghi nhiều bàn đến vậy trong sự nghiệp nhưng vẫn giữ được sự gần gũi, “như một người bình thường trong nhóm”. Trong mắt ban huấn luyện, Kane là điểm tựa chuyên môn lẫn tính cách cho một đội hình vẫn còn nhiều thay đổi.

Chiếc cúp khép lại cơn khát danh hiệu nội địa

Chiến thắng 3-0 trước Stuttgart giúp Bayern hoàn tất cú đúp trong nước và nâng số lần vô địch cúp quốc gia lên 21, danh hiệu đầu tiên ở sân chơi này kể từ năm 2020. Sau tiếng còi mãn cuộc, các cầu thủ lập tức chạy về phía khán đài đông của sân Olympic để ăn mừng với người hâm mộ, trong khung cảnh pháo sáng và khói mù từ các màn phản đối của cả hai nhóm cổ động viên với kế hoạch siết chặt an ninh của liên đoàn bóng đá Đức.

Trên sân, Stuttgart đã chơi một hiệp một đầy nỗ lực, buộc thủ môn Jonas Urbig phải trổ tài thay cho Manuel Neuer vắng mặt vì chấn thương. Nhưng khi Kane phá vỡ thế cân bằng sau giờ nghỉ, thế trận nghiêng hẳn về phía Bayern. Joshua Kimmich thừa nhận đội bóng chỉ thực sự sắc bén hơn trong hiệp hai, và từ đó con đường đến chiếc cúp trở nên thẳng hơn rất nhiều.

1
1,6K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Tien Tai

Lời hẹn năm xưa và bức ảnh khép lại một hành trình

Ngay sau mùa 2023-2024 khép lại với vị trí thứ ba, Mohamed Salah viết trên mạng xã hội rằng danh hiệu mới là điều quan trọng và anh sẽ “chiến đấu đến cùng” để mang cúp về cho người hâm mộ Liverpool. Một năm sau, thay vì thêm một lời hứa, anh đăng bức ảnh ngồi trên thảm cỏ Anfield, cạnh chiếc cúp Ngoại hạng Anh và loạt giải thưởng cá nhân, sau mùa 2024-2025 ghi 34 bàn, 23 kiến tạo trong 52 trận. Hình ảnh đó tóm gọn cả quãng thời gian của anh ở Liverpool, trước khi chia tay sau trận gặp Brentford: lời nói ngày nào đã được trả bằng danh hiệu.

Từ chàng trai Nagrig đến bước ngoặt ở châu Âu

Salah lớn lên ở làng Nagrig, dành những năm tuổi teen cho những chuyến đi 9 tiếng mỗi ngày tới CLB Al Mokawloon ở Cairo. Bước ngoặt đến năm 2012, khi anh gây ấn tượng trong trận giao hữu của U23 Ai Cập với Basel. Tại Thụy Sĩ, anh được gọi thân mật là “Momo”, nói tiếng Anh chưa sõi nhưng luôn cười, được đánh giá là rất nhanh, còn dứt điểm thì vẫn non. Chính tiềm năng đó đưa anh tới Chelsea năm 2014, rồi sang Fiorentina theo dạng cho mượn, nơi HLV Vincenzo Montella sớm nhận ra tốc độ và khả năng xử lý ở 30 mét cuối sân. Tại Roma, anh tiếp tục thăng tiến, được HLV Luciano Spalletti xem là cầu thủ hay nhất ông từng dẫn dắt, trước khi Liverpool chi 36,9 triệu bảng đưa anh trở lại Anh trong hoài nghi về “người thừa ở Chelsea”.

Đỉnh cao ở Liverpool và bộ ba khiến Guardiola “sợ hãi”

Ngay trận ra mắt Ngoại hạng Anh cho Liverpool năm 2017, Salah ghi bàn vào lưới Watford sau 57 phút. Mùa đó, anh lập kỷ lục 32 bàn trong một mùa 38 trận. Jurgen Klopp ca ngợi không chỉ tài năng mà cả sự khiêm tốn, nói rằng ánh hào quang không làm anh thay đổi. Cùng Sadio Mané và Roberto Firmino, Salah tạo nên hàng công khiến Pep Guardiola phải thú nhận “sợ” trước cuộc đối đầu ở tứ kết Champions League 2018. Bộ ba này ghi tổng cộng 338 bàn, góp phần mang về Champions League 2019, Ngoại hạng Anh 2020 và giúp Liverpool trở lại nhóm quyền lực châu Âu. Dù Firmino kể lại rằng Salah và Mané “không phải bạn thân” và anh phải đóng vai người hòa giải, trên sân họ vẫn vận hành như một khối tấn công gần như không thể ngăn chặn.

Tham vọng, mâu thuẫn và mùa chia tay nhiều sóng gió

Salah nổi bật bởi sự chuyên nghiệp đến mức ám ảnh: tập gym, ăn uống, tập trung cho thi đấu, như lời hậu vệ Milos Kerkez mô tả. Chính khát khao đó đôi khi đẩy anh vào va chạm. Tháng 4/2024, sau khi bị xếp dự bị trước West Ham, anh tranh cãi với Klopp ngay bên đường biên, rồi nói với báo chí rằng “nếu tôi nói, sẽ có lửa”. Klopp rời đi cuối mùa, Arne Slot đến và giảm bớt nhiệm vụ phòng ngự cho Salah, đổi lại yêu cầu anh “đem lại con số” trên sân. Mùa 2024-2025, cách tiếp cận đó giúp Salah bùng nổ và giành thêm chức vô địch Ngoại hạng Anh. Nhưng mùa sau đó, sau cú sốc từ cái chết của Diogo Jota và anh trai Andre Silva, phong độ Salah sa sút, bị chỉ trích và phải ngồi dự bị ba trận liền. Sau trận hòa Leeds tháng 12, anh bất ngờ trả lời truyền hình Na Uy, nói mình bị “ném dưới gầm xe buýt” và quan hệ với Slot đã đổ vỡ. Anh bị treo khỏi trận gặp Inter ở Champions League, rồi trở lại sau các cuộc trao đổi được mô tả là mang tính xây dựng. Dù vậy, cú nổ tháng 12 được xem như điểm khởi đầu cho cái kết ở Anfield, trước khi anh đăng thêm một thông điệp gây tranh cãi về mong muốn trở lại lối chơi “bóng đá heavy metal” kiểu Klopp.

Dấu ấn vượt khỏi con số và câu hỏi không có lời giải

Salah rời Liverpool với 257 bàn, đứng thứ ba trong lịch sử ghi bàn của CLB, sở hữu nhiều lần ghi dấu trực tiếp vào bàn thắng Ngoại hạng Anh cho một đội bóng hơn bất kỳ ai, và là cầu thủ duy nhất ba lần được đồng nghiệp bầu là Cầu thủ xuất sắc nhất năm. Nhưng tầm ảnh hưởng của anh ở thành phố còn đi xa hơn. Hình ảnh anh quỳ lạy sau mỗi bàn thắng trở thành một phần quen thuộc của ngày thi đấu, trong bối cảnh xã hội và chính trị nhiều căng thẳng. Một nghiên cứu năm 2021 cho thấy việc anh gia nhập Liverpool gắn với mức giảm 16% tội phạm thù ghét và giảm lời lẽ chống Hồi giáo trên mạng tại thành phố. Với nhiều người, khi nhắc đến Liverpool, cái tên đầu tiên là Salah. Anh từng nói trong ngày ra mắt năm 2017 rằng sẽ “cống hiến 100% và muốn giành danh hiệu cho CLB”. Sau chín năm, những chiếc cúp, những kỷ lục và một Anfield chật kín trong ngày chia tay là câu trả lời cuối cùng cho lời hứa ấy.

Xem thêm
0
991 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Duy Tân

Một tập thể còn ở giai đoạn sung sức

Khi Pep rời đi, Manchester City không phải là một đội bóng đã qua đỉnh cao. Phần lớn trụ cột như Erling Haaland, Phil Foden, Rayan Cherki, Nico O'Reilly, Marc Guehi, Abdukodir Khusanov, Antoine Semenyo hay Jeremy Doku đều ở độ tuổi 26 trở xuống. Đó là nền tảng cho thấy đội hình hiện tại vẫn còn nhiều năm thi đấu ở mức cao.

Chia tay nhưng không để lại khoảng trống lớn

John Stones và Bernardo Silva, hai gương mặt gắn bó lâu năm, cũng rời đội trong mùa hè này. Tuy vậy, khi nhìn vào phần còn lại của đội hình, cảm giác không phải là một cuộc tháo chạy mà là sự chuyển giao. Những người ở lại đã quen với yêu cầu cao về kỹ thuật, tư duy và cách vận hành mà Pep xây dựng trong nhiều năm.

Đội bóng đã quen với tiêu chuẩn chiến thắng

Trong giai đoạn Pep dẫn dắt, City giành nhiều danh hiệu đến mức việc cạnh tranh ở mọi đấu trường trở thành điều bình thường. Mùa cuối, họ vẫn có mặt trong cuộc đua vô địch tới cuối mùa và giành cú đúp quốc nội. Thói quen ấy là tài sản quan trọng cho bất kỳ huấn luyện viên nào kế nhiệm, bởi cầu thủ đã quen với áp lực phải chiến thắng liên tục.

Tiềm năng cho giai đoạn tiếp theo

Với một đội hình trẻ, đã trải nghiệm nhiều trận đấu lớn và được rèn trong môi trường đòi hỏi cao, City bước vào thời kỳ hậu Pep với nền tảng vững. Dù không còn người đặt nền móng, tập thể mà ông để lại vẫn đủ chất lượng để tiếp tục tranh chấp danh hiệu trong những năm tới.

Xem thêm
0
305 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Một mùa hè rẽ hai hướng

Oli McBurnie bước vào mùa hè với hai thực tế trái ngược. Anh không có tên trong danh sách dự World Cup của Scotland, nhưng lại là người ghi bàn đưa Hull City trở lại giải đấu cao nhất nước Anh sau 10 năm. Pha lập công ở phút bù giờ thứ năm trên sân Wembley, tận dụng sai lầm của thủ môn Middlesbrough, giúp Hull thắng trận chung kết tranh vé vớt và giành quyền lên hạng.

Chỉ bốn ngày trước đó, HLV Steve Clarke công bố danh sách tiền đạo cho tuyển Scotland mà không có McBurnie, dù anh đã ghi 19 bàn trong mùa giải. Trong khi Che Adams, George Hirst, Lawrence Shankland và Ross Stewart được chọn, trung phong của Hull chuẩn bị cho một kỳ nghỉ, rồi trở lại Ngoại hạng Anh thay vì World Cup.

Góc nhìn trái chiều về cùng một con người

Quyết định của Clarke gây tranh luận, nhất là sau màn trình diễn ở Wembley. Ông từng gợi ý McBurnie không phù hợp với kiểu nhân sự ông muốn trong đội. Bình luận viên Tom English nhận xét cảm giác như McBurnie có ghi ba bàn mỗi trận trong hai tháng cuối mùa thì HLV trưởng Scotland vẫn không đổi ý, và đặt vấn đề có thể ông không ưa McBurnie cả về chuyên môn lẫn con người.

Ở chiều ngược lại, HLV Sergej Jakirovic lại nhìn thấy một thủ lĩnh trong phòng thay đồ Hull. Ông mô tả học trò là người tạo ra nỗi sợ cho đối thủ, có nhiều kinh nghiệm ở hạng Nhất và là điểm tựa cho cả đội. Cựu HLV Hull Phil Brown cũng đánh giá McBurnie là tiền đạo rất thông minh, không phải mẫu cầu thủ “nhìn là thấy hay”, nhưng lại là người ghi bàn rất giỏi khi xuất hiện đúng chỗ, đúng lúc.

Niềm tin từ Hull và bước ngoặt sự nghiệp

McBurnie đến Hull tháng 8 sau một mùa giải xuống hạng cùng Las Palmas ở Tây Ban Nha. Anh khẳng định chỉ trở lại Anh nếu tìm được dự án khiến mình hứng thú, và Hull đáp ứng điều đó. Ngay khi ký hợp đồng, anh kể lại câu hỏi đầu tiên từ HLV Jakirovic là “cậu có thể ghi cho tôi 15 bàn không?”, và mùa giải kết thúc với con số còn cao hơn.

Trước đó, McBurnie trưởng thành từ Bradford, bùng nổ tại Swansea với 22 bàn sau 58 trận ở giải quốc nội, rồi chuyển sang Sheffield United với mức phí 20 triệu bảng. Jakirovic tin rằng nếu Chris Wilder vẫn dẫn dắt Sheffield United từ đầu mùa, McBurnie đã không rời Bramall Lane, và chính Wilder cũng đã chúc mừng Hull sau khi họ thăng hạng.

Áp lực, bản lĩnh và lựa chọn của tuyển quốc gia

Trong mắt HLV Hull, McBurnie là người chịu áp lực tốt. Anh ghi bàn ở vòng cuối khi Hull buộc phải thắng Norwich để vào top 6, rồi lại là người quyết định trận chung kết trên sân Wembley. Bình luận viên Jobi McAnuff gọi anh là “người tạo khác biệt”, dù cả trận gần như bị kèm chặt nhưng vẫn xuất hiện đúng thời điểm quan trọng nhất.

Sau chiến thắng, McBurnie chia sẻ anh cảm thấy mình đã làm hết sức để cạnh tranh suất dự World Cup và tôn trọng quyết định của HLV trưởng Scotland. Anh nói sẽ ủng hộ những người bạn thân trong đội tuyển từ một nơi ấm áp, với một cốc bia trên tay, cùng tấm huy chương thắng trận play-off đeo trên cổ và một mùa giải Ngoại hạng Anh đang chờ phía trước.

Xem thêm
0
194 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Kỳ Quang

Quyết định nhân sự mở màn tranh luận

Ngay khi danh sách dự World Cup 2026 được công bố, Thomas Tuchel lập tức trở thành tâm điểm. Việc loại bỏ một số gương mặt quen thuộc khiến dư luận đặt câu hỏi về tiêu chí lựa chọn, đặc biệt là sự cân bằng giữa kinh nghiệm và phong độ. Từ đó, mọi đánh giá về tuyển Anh mùa hè này đều gắn chặt với dấu ấn cá nhân của Tuchel.

Chiều sâu lực lượng dưới lăng kính nhà cái

Dù tranh cãi nổ ra, các mức giá cá cược cho thấy đội hình mà Tuchel giữ lại vẫn được đánh giá rất cao. Anh chỉ xếp sau Tây Ban Nha và Pháp trong cuộc đua vô địch, đồng thời được dự đoán sẽ vượt qua các vòng đấu đầu tiên với xác suất lớn. Điều này cho thấy, trên giấy tờ, Tuchel vẫn sở hữu một tập thể đủ chất lượng để hướng tới những mục tiêu lớn.

Áp lực phải biến tiềm năng thành kết quả

Vị thế ứng viên khiến Tuchel không có nhiều khoảng trống cho sai số. Anh không dẫn dắt một đội bóng bị xem là kẻ ngoài cuộc, mà là một tập thể được chờ đợi sẽ tiến sâu. Mỗi lựa chọn nhân sự, mỗi cách sắp xếp đội hình vì thế đều được soi kỹ, nhất là khi lịch sử gần đây của tuyển Anh thường gắn với những lần dừng bước ở thời điểm quan trọng.

Trọng tâm chiến thuật xoay quanh Harry Kane

Cách nhà cái đánh giá Harry Kane cho thấy cấu trúc tấn công của Anh vẫn đặt anh ở trung tâm. Kane được dự đoán là người ghi nhiều bàn nhất cho đội với khoảng cách lớn so với phần còn lại, trong đó Jude Bellingham là cái tên nổi bật tiếp theo. Điều này đặt ra yêu cầu cho Tuchel phải xây dựng hệ thống vừa tận dụng được Kane, vừa không quá phụ thuộc vào một cá nhân.

Giữa kỳ vọng và sự dè dặt

Các thị trường phụ liên quan đến Scotland cho thấy vẫn tồn tại cảm giác bất an quanh tuyển Anh. Dù được đánh giá cao hơn hẳn, Anh vẫn bị đặt trong những so sánh về khả năng đi xa hay vị trí ở vòng bảng. Tuchel vì thế phải đối mặt với hai lớp áp lực: đáp ứng kỳ vọng về thành tích, đồng thời xua đi ấn tượng rằng đội bóng của ông dễ hụt hơi ở những thời khắc quyết định.

Thước đo cho nhiệm kỳ của Tuchel

World Cup 2026 vì vậy trở thành cột mốc quan trọng cho Tuchel trên cương vị thuyền trưởng tuyển Anh. Ông có trong tay một đội hình được đánh giá thuộc nhóm mạnh nhất giải, nhưng cũng phải xử lý di sản tâm lý của những lần lỡ hẹn trước đây. Cách ông giải bài toán nhân sự, khai thác Kane và dẫn dắt đội qua từng vòng đấu sẽ là thước đo trực tiếp cho năng lực xây dựng một tập thể biết chiến thắng.

Xem thêm
0
168 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lực Nguyễn

Một buổi tối chia tay nhiều tầng cảm xúc

Trận đấu cuối cùng của Real Madrid tại La Liga mùa này trên sân Bernabeu không còn ý nghĩa về điểm số, nhưng lại trở thành khung cảnh chia tay hai cái tên lớn: Dani Carvajal và David Alaba. Alaba khép lại quãng thời gian bị chấn thương níu chân, chưa thể để lại dấu ấn như mong muốn từ ngày gia nhập năm 2021. Carvajal thì bước xuống sân lần cuối trong màu áo Real Madrid sau hơn một thập kỷ gắn bó và 26 danh hiệu, trong tiếng vỗ tay và những giọt nước mắt của đồng đội lẫn khán giả.

Từ lời cảm ơn đến thông điệp cho tương lai

Sau chiến thắng 4-2 trước Athletic Club, Carvajal cầm micro gửi lời tạm biệt. Anh không chỉ nói lời tri ân câu lạc bộ, mà còn chủ động hướng ánh nhìn về phía trước. Trong bối cảnh Real Madrid thời gian gần đây bị bao phủ bởi những thông tin tiêu cực, việc một công thần chọn cách nói về tương lai thay vì chỉ ngoái lại quá khứ tạo nên điểm nhấn khác biệt cho buổi chia tay.

Khép lại kỷ nguyên, mở ra kỳ vọng mới

Carvajal nhắc đến hai mùa giải khó khăn, nhưng khẳng định Real Madrid sẽ trở lại chiến thắng. Anh thừa nhận sự ra đi của mình đồng nghĩa với việc khép lại chuỗi ba chức vô địch châu Âu liên tiếp, bốn cúp C1 trong năm mùa, khi những người từng làm nên giai đoạn đó đều đã rời đi. Tuy vậy, anh vẫn mong Real Madrid tiếp tục chinh phục và lặp lại kỳ tích ấy, trước khi kết thúc bằng lời hô “Hala Madrid” như một lời hẹn chứ không phải lời giã biệt.

Di sản của mảnh ghép cuối cùng

Carvajal là người cuối cùng trong nhóm cầu thủ đã thống trị châu Âu giai đoạn 2013-2018, chuỗi thành công mà bóng đá châu Âu có thể sẽ không chứng kiến lần thứ hai. Việc anh rời đi không chỉ là một cuộc chia tay cá nhân, mà còn đánh dấu sự kết thúc trọn vẹn của một thế hệ. Trong bối cảnh câu lạc bộ bị soi xét vì những lý do ngoài chuyên môn ở giai đoạn cuối mùa, thông điệp lạc quan của Carvajal trở thành điểm tựa tinh thần hiếm hoi cho Real Madrid trước mùa hè nhiều biến động.

Xem thêm
0
82 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật