Thư tình: Biển cô đơn mùa đông

Thứ Bảy, ngày 14/12/2013 09:01 AM (GMT+7)

Biển mùa đông thật đẹp, bao la yên bình nhưng lại nhộn nhịp trong cô đơn.

Sự kiện: Thư tình cho anh!

“Anh đưa em ra biển nhé!

Điên à, mùa đông ra biển làm gì?

Thì em thích, đơn giản chỉ vậy thôi.

Nhưng anh không thích, nếu em thích thì đi một mình…”

Anh à, được làm điều mình thích với em không có gì là không thể, và em đang đứng trước biển đây, một cảm giác rất lạ mà em chưa từng được trải nghiệm.

Mùa đông, biển thật đẹp, thật thơ mộng và cũng không kém phần lạnh lẽo. Em lững thững đi dạo trên bờ biển, với em biển mùa đông sao lại dịu dàng đến thế, ngay cả những đợt sóng vỗ bờ, sóng cũng rất nhẹ nhàng, từng đợt từng đợt đang vỗ về như không muốn làm tổn thương đến người mà nó yêu, nhưng có điều sóng có vỗ về, có tung bọt trắng xóa thì cũng không ai ngắm nó cả. Vì mọi người đều không thích biển mùa đông phải không anh?

Còn em, em lại cảm nhận được vẻ đẹp tiềm ẩn của biển khi đông về, được dạo bước trên biển, không một bóng người, từng cơn gió như thổi sâu vào tận đáy lòng, và cuốn đi mọi buồn phiền, nhắm mắt – hít một hơi thật sâu rồi thở phào nhẹ nhõm, tiếng sóng biến cuốn đi những ưu tư, để em được trở về chính bản thân mình.

Nhúng tay xuống nước biển trong vắt, em từ từ vớt những bọt sóng biển, thổi nhẹ để bọt sóng vỡ tan, chỉ vậy thôi cũng khiến em thích thú và hạnh phúc dường nào.

Thư tình: Biển cô đơn mùa đông - 1

 Em cần một làn sóng để vỗ về, yêu thương khi tâm hồn em đang ủ rũ (Ảnh minh họa)

Anh biết không, nhiều khi em chỉ mơ ước được làm những điều thật nhỏ nhoi khi có anh ở bên. Được nắm tay anh tung tăng dạo bước, được hát cho anh nghe những bài tình ca, được hôn nhẹ lên môi anh và được nói với anh thật nhiều thật nhiều những chuyện phiếm. Nhưng hình như những điều nhỏ nhoi ấy thật khó phải không anh, bởi hiện tai chỉ có em, một cô gái nhỏ bé và dường như vô hình trước khoảng không rộng lớn của biển cả.

Em không cô đơn trước biển, thay vì ôm anh, em dang tay ôm biển cả vào lòng. Biển mùa đông lạnh lùng khó hiểu, chỉ có tiếng gió, tiếng sóng và tiếng lòng của em. Vậy là em hiểu vì sao anh không thích biển mùa đông rồi, chắc có lẽ anh không thích sự lạnh lùng đến khó hiểu ấy, nhưng chẳng hiểu sao anh lại thích để người anh đã từng yêu một mình, cô đơn, để cái lạnh lùng cùng cực ấy bao quanh người con gái nhỏ bé ấy.

Em thích biển, dù hè cũng như đông, nhưng biển mùa đông khiến em dịu dàng hơn bao giờ hết có lẽ chỉ có biển mới hiểu được em đang cần gì, em cần một bờ vai để tựa, em cần một làn sóng để vỗ về,  yêu thương khi tâm hồn em đang ủ rũ.

Đứng trước biển, nghe tiếng sóng rì rào, em lại nhớ đến những lúc mình ở bên nhau, em thích cái cách anh hôn em, em thích được nũng nịu,  được pha trò cùng anh. Mọi ký ức của hai đứa đang ùa về trong tâm trí em, bởi với em – anh luôn là người em dành tình yêu sâu kín nhất.

Mấy ngày qua em luôn mơ về anh, em liền nhớ đến câu hát trong bài Nơi tình yêu bắt đầu: “Phải chăng khi biết yêu, giấc mơ là nơi bắt đầu” nhưng em đã yêu anh từ rất lâu, vậy tại sao trong mơ cũng như thức, hình bóng anh luôn hiện hữu.

Biển mùa đông thật đẹp, bao la yên bình nhưng lại nhộn nhịp trong cô đơn… Chính vì những lý do đó mà em yêu anh, yêu biển hơn bao giờ hết.

***

Bạn hãy gửi những bức THƯ TÌNH, những BÀI THƠ do bạn viết về những người thân yêu và gửi cho chúng tôi tại địa chỉ: tamsu.24h@24h.com.vn - 24H sẽ đăng bài của bạn trong thời gian sớm nhất!

Theo hangbm@intercode.vn (Khampha.vn)
sự kiện Thư tình cho anh!
Báo lỗi nội dung